Cựu chiến binh

PHÓNG SỰ KHÁNG CHIẾN VỀ BÁC PHẠM TẤN HÒA

Đà Nẵng01/05/2026Chi đoàn thôn Trà Kiệu Tây3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Nam – mảnh đất chưa mưa đà thấm, từ bao đời nay đã đi vào thơ ca với hình ảnh những người mẹ cầm súng, những người con trung dũng. Trong những năm tháng “vàng lửa” của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa lòng huyện Duy Xuyên anh hùng, có một người chiến sĩ đã sống và chiến đấu như một huyền thoại sống, một tấm gương sáng ngời về bản lĩnh và lòng yêu nước sắt son. Đó chính là bác Phạm Tấn Hoà – người con ưu tú của xã Duy Sơn.

Lịch sử thường nhắc đến những người lính ra đi khi mái đầu còn xanh, nhưng câu chuyện của bác Phạm Tấn Hoà lại mang một sắc thái rất riêng. Bác sinh năm 1922, nhưng mãi đến năm 1971 mới chính thức tham gia hoạt động cách mạng. Ở cái tuổi 49 – cái tuổi lẽ ra người ta bắt đầu tìm về sự an ổn bên gia đình, bác lại chọn con đường dấn thân đầy hiểm nguy. Quyết định ấy không phải là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà là sự tích tụ của lòng căm thù giặc sâu sắc và tình yêu quê hương da diết sau bao năm chứng kiến cảnh làng quê Duy Sơn bị giày xéo dưới gót giày xâm lược. Bác hoạt động tại cơ sở cách mạng ngay chính quê hương mình, trở thành "tai mắt", thành cầu nối quan trọng giữa nhân dân và các tổ chức kháng chiến.

Cuộc đời cách mạng của bác không chỉ có những buổi hoạt động bí mật dưới ánh trăng quê, mà còn là thử thách khắc nghiệt nơi chốn lao tù. Năm 1972, bác bị kẻ thù bắt giữ và đưa về nhà lao Hội An. Nhà lao Hội An khi ấy là nơi kẻ thù dùng để giam cầm và tra tấn những người con cách mạng kiên trung nhất. Những ngón đòn tra tấn tàn khốc, những chế độ giam giữ hà khắc nhằm đánh gục ý chí con người đã không thể khuất phục được bác. Trong bóng tối của xà lim, người chiến sĩ Phạm Tấn Hoà vẫn giữ vững lòng tin tuyệt đối vào Đảng, vào ngày mai độc lập. Bác hiểu rằng, mình có thể bị cầm tù về thể xác, nhưng tinh thần và lòng yêu nước thì không một xiềng xích nào có thể khóa chặt.

Điểm khiến cuộc đời bác Phạm Tấn Hoà trở nên nổi bật và xúc động nhất chính là thời điểm bác được ra tù vào năm 1973. Thông thường, sau những đòn roi tra tấn và kiệt quệ về thể xác, người ta thường tìm nơi nghỉ ngơi để hồi phục. Nhưng với bác Hoà, giây phút bước chân ra khỏi cánh cổng nhà lao cũng là lúc bác bắt đầu một cuộc chiến mới.

Bác không về nhà để nghỉ ngơi. Ngay lập tức, bác tìm cách bắt liên lạc và tiếp tục hoạt động cơ sở tại xã Duy Sơn. Tinh thần "tiếp tục chiến đấu" ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho phong trào cách mạng địa phương, cổ vũ tinh thần cho lớp trẻ bấy giờ. Bác như một cây đại thụ đứng vững trước bão tố, là điểm tựa niềm tin cho đồng chí, đồng đội trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc. Với những đóng góp thầm lặng mà vĩ đại ấy, Nhà nước đã trao tặng bác những danh hiệu cao quý: Kỷ niệm chương Chiến sĩ cách mạng tù đày và Huy chương kháng chiến Hạng Nhì. Đây là minh chứng cho một cuộc đời tận trung với nước, một trái tim luôn đập vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Bác Phạm Tấn Hoà đã thanh thản ra đi vào năm 2023, hưởng thọ 101 tuổi. Một thế kỷ sống của bác là một bài ca hy vọng, là biểu tượng của tinh thần "Trung dũng, kiên cường" của người dân Quảng Nam. Dù bác đã đi xa, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ tham gia cách mạng khi tóc đã chớm bạc, người tù không chịu khuất phục và người cán bộ không ngơi nghỉ vẫn sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận. Nhìn vào tấm gương của bác Phạm Tấn Hoà, chúng ta hiểu rằng: Yêu nước không phân biệt tuổi tác, và lòng kiên trung chính là sức mạnh lớn nhất của con người. Đối với các thế hệ học sinh Duy Xuyên nói riêng và Quảng Nam nói chung, câu chuyện về bác là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cha ông.

Chúng ta tự hào về bác – một người con của Duy Sơn, một nhân chứng của "thời hoa lửa", người đã viết nên những trang sử hào hùng bằng chính cuộc đời bình dị mà cao cả của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn