Cựu chiến binh

Phóng sự Thời hoa lửa của tập thể 10C8 trường THPT Bỉm Sơn

Những Bông Hoa Không Phai Theo Năm Tháng

Thanh Hóa17/09/2026Phường Bỉm Sơn (Phường Bỉm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phóng sự Thời hoa lửa của tập thể 10C8 trường THPT Bỉm Sơn

Thời gian lặng lẽ trôi qua, mang theo bao ký ức của đời người. Có những câu chuyện dần phai mờ theo năm tháng, nhưng cũng có những câu chuyện, dù giản dị, vẫn tỏa hương bền bỉ như một bông hoa thơm, được nâng niu và lưu giữ mãi trong trái tim. Đó là những câu chuyện về người lính – những con người đã lặng lẽ hiến dâng tuổi trẻ của mình, để hôm nay ký ức về họ vẫn còn nguyên vẹn, như hương hoa thơm lan tỏa mãi trong lòng dân tộc.

 

      Trong muôn vàn những câu chuyện lịch sử hào hùng ấy, chúng tôi đặc biệt xúc động khi được lắng nghe câu chuyện của cựu chiến binh Tống Văn Sơn (sinh năm 1956). Ông nhập ngũ ngày 10/10/1976, công tác trong Quân đoàn 2, tham gia chiến đấu tại chiến trường C bên Lào, và xuất ngũ năm 1983. Hiện nay, ông nghỉ hưu tại quê nhà: tỉnh Thanh Hóa, thị xã Bỉm Sơn, tổ dân phố Củ Ải. 

                ( Đến thăm và phỏng vấn Ông Tống Văn Sơn 15/12/2025)

 

Tuổi Trẻ Trong Lửa Đạn

       Những câu chuyện về “thời hoa lửa” của cuộc đời mình được ông Sơn kể lại bằng giọng trầm lắng nhưng đầy xúc động. Ông chia sẻ:“Cuộc sống của người chiến sĩ rất thiếu thốn cả về tình cảm lẫn vật chất. Nhưng khi đã nhận nhiệm vụ thì chỉ có một suy nghĩ duy nhất là cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đó, khắc phục mọi khó khăn, gian khổ để hoàn thành cho bằng được.”Chúng ta thường được nghe kể về những gian khổ, mất mát mà chiến tranh để lại. Nhưng chỉ khi được lắng nghe từ chính những người trong cuộc, tận tai nghe, tận lòng cảm nhận, ta mới thực sự thấu hiểu rằng sự hy sinh của cha ông là lớn lao và thiêng liêng đến nhường nào.

     Điều ấy khiến chúng tôi nhớ đến những câu thơ của nhà thơ Thanh Thảo:

“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình

Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc

Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc.”

      Tuổi thanh xuân – mùa xuân đẹp nhất của đời người,với bao ước mơ, hoài bão, đã được thế hệ cha ông gác lại phía sau để khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ông Sơn chia sẻ:“Xác định tinh thần nghĩa vụ của một thanh niên được cầm súng lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc là một vinh dự rất lớn. Được thay mặt cho thế hệ trẻ lúc bấy giờ, tôi cảm thấy rất sung sướng. Chính điều đó là động lực để tôi vượt qua mọi khó khăn.”Có lẽ chính ý chí, sự quyết tâm và tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc đã thắp sáng tuổi trẻ của không chỉ riêng ông Sơn mà còn của cả một thế hệ người lính – một gam màu rực rỡ, dù nhuốm đau thương nhưng đầy vinh dự và hào hùng.

      Nhắc đến những kỷ niệm không thể quên, ông Sơn xúc động kể lại:

     “Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất là lần đầu tiên nhận lệnh đi chiến đấu, và trận đánh ấy đơn vị tôi đã giành chiến thắng. Đơn vị bắt được nhiều tù binh, và nhiệm vụ của tôi là dẫn giải tù binh về hậu cứ. Cảm giác chiến thắng, mang lại vinh quang cho đất nước khiến tôi rất vui và hạnh phúc.”Đó có lẽ chính là cảm xúc mãnh liệt, là sức sống và nhiệt huyết của tuổi trẻ khi được cầm súng bảo vệ Tổ quốc, được góp phần mang lại chiến thắng và vinh quang cho dân tộc. Những ký ức ấy mãi mãi là niềm tự hào, niềm vinh dự lớn lao của thế hệ cha anh anh hùng.

       Nói về tình đồng chí, đồng đội, ông Sơn chia sẻ:“Tình đoàn kết trong chiến đấu rất cao. Mỗi tiểu đội có năm anh em thì là năm quê khác nhau. Nếu không đoàn kết, không giúp đỡ lẫn nhau thì không thể hoàn thành nhiệm vụ. Vì thế, tinh thần đồng đội lúc bấy giờ là trên hết.”Nơi chiến trường, những con người không chung dòng máu, không chung quê hương nhưng cùng chung một sứ mệnh: bảo vệ Tổ quốc. Chính sứ mệnh ấy đã gắn kết họ lại với nhau, tạo nên một tình cảm thiêng liêng, cao cả – tình đồng chí. Điều đó được nhà thơ Chính Hữu khắc họa sâu sắc trong bài thơ Đồng chí:

“Quê hương anh nước mặn, đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Anh với tôi đôi người xa lạ

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.

Súng bên súng, đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ

Đồng chí!”

(Đồng Chí- Chính Hữu)

      Từ những miền quê khác nhau, “anh với tôi đôi người xa lạ”, họ đến với nhau không phải vì quen biết, mà vì chung một lý tưởng chiến đấu. Trong môi trường quân ngũ khắc nghiệt, họ sát cánh bên nhau từ chiến đấu đến sinh hoạt. Cái rét của núi rừng, sự thiếu thốn vật chất không làm con người xa cách mà trái lại trở thành sợi dây gắn kết, biến những người xa lạ thành tri âm, tri kỷ. Đó cũng chính là điều ông Sơn muốn gửi gắm khi nói về sự gian khổ và tình đoàn kết keo sơn của người lính.

Một Thời Cầm Súng Giữ Non Sông, Một Đời Gìn Giữ Lời Thề Người Lính                                       

                Sau bao năm nhìn lại, ông Sơn tâm sự:“Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về hậu phương, tôi cảm thấy bản thân đã hoàn thành nghĩa vụ của một thanh niên – được cầm súng bảo vệ quê hương, đất nước. Trở về địa phương, tôi tiếp tục phát huy truyền thống của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cho đến khi nghỉ hưu.”Những chia sẻ ấy khiến chúng tôi thực sự suy ngẫm. Người lính ra đi không tiếc đời mình, và khi trở về với đời thường, họ vẫn tiếp tục cống hiến, tiếp tục hoàn thành sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc, phục vụ Nhân dân.Đó chính là những giá trị cao đẹp, thiêng liêng và đáng trân trọng – như những bông hoa thơm, không bao giờ phai theo năm tháng.

Khi Niềm Tin Được Gửi Lại

      Như ông bồi hồi nhấn mạnh :"Nhiệm vụ đất nước sẽ trao cho các cháu là cả 1 sự nghiệp, tiếp bước cha ông để xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh".Ông muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ - lứa tuổi mang cả một ước mơ và hoài bão không chỉ riêng chúng mà cả của Tổ quốc, rằng những gì mà ta hiến dâng trọn vẹn ngày hôm nay sẽ luôn sáng mãi như niềm tin yêu của những người đi trước dành cho đất nước. Chính vì thế mà những người con đang chung nhịp thở phải hoàn trọn vẹn nghĩa vụ của mình. Dù là bất cứ ai, là người công nhân, người cầm súng trong lực lượng công an, hay bộ đội không thể không lấy đó mà làm ngọn lửa nâng bước phấn đấu mỗi ngày.

      Để làm được điều đó,trước hết, mỗi người trẻ cần phát huy tinh thần xung kích, tiên phong của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh – tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám dấn thân vì lợi ích chung của đất nước. Đó không chỉ là ngọn cờ dẫn lối cho thanh niên trong thời chiến, mà còn là kim chỉ nam hành động cho tuổi trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thời bình.

      Bên cạnh đó, việc hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cá nhân, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội chính là cách thiết thực nhất để tuổi trẻ thể hiện lòng biết ơn đối với những thế hệ đi trước. Mỗi hành động gương mẫu, mỗi việc làm tử tế, mỗi nỗ lực vươn lên trong học tập, lao động và công tác đều góp phần tạo nên hình ảnh đẹp của người thanh niên Việt Nam trong thời đại mới.

      Quan trọng hơn cả, những người trẻ hôm nay không chỉ sống cho riêng mình, mà còn mang trên vai trách nhiệm nêu gương, trở thành điểm tựa và tấm gương sáng để các thế hệ thanh thiếu niên sau noi theo.Ông cha ta đã đi trước đã mở đường bằng mồ hôi, nước mắt và cả xương máu; nhiệm vụ của thế hệ hôm nay là bước tiếp trên con đường ấy bằng trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng cống hiến.

Liệu Ta Đã Xứng Đáng?

      Hơn cả sự hy vọng gửi gắm, ông chia sẻ rằng:"Cố lên, cố lên, các ông rất tin tưởng vào thế hệ trẻ hiện nay. Nên là các cháu cũng cần cố gắng, cố lên để hoàn thành nhiệm vụ và xứng đáng với niềm tin tưởng của ông cha và nhân dân".Ông luôn có niềm tin mãnh liệt với lớp thanh nên trẻ, một niềm tin rằng những người trẻ sẽ xứng đáng với những hi sinh mà những người đã đổ cả xương máu để đánh đổi hoà bình đất nước. Liệu ta có xứng đáng để dược hưởng cuộc sống đáng quý mà những người phải sống với nỗi đau và mất mát luôn phải thét gào để vươn tay chạm tới? Phải hiểu rằng, để làm được những điều phi thường ấy, họ phải là những người phi thường như thế. Bởi lẽ đó, sứ mệnh của mỗi người là phải hoàn thành nhiệm vụ của đất nước, dẫu ít hay nhiều, đó vẫn  sẽ luôn là một điều đáng trân trọng và ý nghĩa mà mỗi người cống hiến cho tương lai không chỉ bản thân mà cho cả những người tiếp nối-thắp sáng mãi cho cuộc sống sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phóng sự Thời hoa lửa của tập thể 10C8 trường THPT Bỉm Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa