Phóng sự về cuộc đời Ông Vũ Trung Thức
Cuộc chiến đấu anh dũng 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, thế nhưng, những đau thương mất mát mà nó để lại vẫn vẹn nguyên trong ký ức của người cựu chiến binh ấy. Mỗi khi nhớ về chiến trường năm xưa, ông Vũ Trung Thức lại nghẹn ngào cho một trang quá khứ đầy máu và nước mắt.
Sinh ra và lớn lên nơi cực Bắc, người ta hay nói Tuyên Quang là “phên giậu” của Tố Quốc. Có lẽ mảnh đất ấy đã là cội nguồn hun đúc “ý chí thép” và khơi dậy khát vọng cống hiến cho đất nước bị chiến tranh tàn phá của người chiến sĩ.
Tuổi thơ giữa khói lửa chiến tranh
Ông Vũ Trung Thức sinh năm 1950 tại thôn 5, xã Bắc Quang. “Khi ấy, đất nước còn đang chìm trong chiến tranh ác liệt, miền Bắc vừa giành được chính quyền năm 1945. Tại Ba Đình, Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản tuên ngôn Độc Lập. Nhưng đồng bào miền Nam vẫn chìm trong khói bom, lửa đạn… Đất nước bị chia cắt”. Người cựu chiến binh lặng lẽ kể lại trong với ánh nhìn xa xăm.
Gác bút nghiêng lên đường ra trận
Cuộc kháng chiến chống Mỹ của quân và dân ta bước vào giai đoạn căng thẳng, nhu cầu chi viện cho chiến trường miền Nam ngày càng trở nên cấp bách. Vũ Trung Thức quyết định bỏ dở việc học để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Chàng thành niên gầy gò ấy đã lên đường nhập ngũ. Rời ghế nhà trường, khoác lên mình tấm áo xanh đầy kiêu hãnh.
Những năm tháng nhuốm màu khói lửa
Giữa năm 1969, dân tộc tiễn đưa chủ tịch Hồ Chí Minh- vị cha già của dân tộc về nơi vĩnh hằng. Thực hiện lời dặn dò và những vần thơ chúc Tết của Bác “Đánh cho mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào” đã thôi thúc tuổi trẻ Việt Nam cũng như bản thân ông Vũ Trung Thức quyết tâm giành lại độc lập cho dân tộc.
Gặp gỡ cựu chiến binh Vũ Trung Thức, chúng tôi ấn tượng bởi dáng hình nhỏ nhắn, phong thái điềm đạm, hiền lành. Nhìn người đàn ông với mái tóc lấm tấm bạc, ít ai có thể hình dung rằng chính ông đã từng chiến đấu ở một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.



