PHU DỊCH – GÁNH NẶNG ĐÈ LÊN ĐỜI SỐNG NGƯỜI DÂN
Nhân vật trong câu chuyện là Giàng Seo Lử, trai bản vùng Y Tý – Mường Hum.
Anh kể rằng, mỗi năm dân bản đều phải đi phu phen, lao dịch không công để mở đường, vận chuyển hàng hóa cho chính quyền thực dân phong kiến. Người đi phu tự mang lương thực, công cụ lao động, ai ốm đau vẫn bị ép đi, nếu trốn sẽ bị phạt nặng.
Có những đợt đi phu kéo dài hàng tháng, nhiều người chết vì đói, rét và sốt rừng. Gia đình anh Lử mất lao động chính, nương rẫy bỏ hoang, cái đói kéo dài triền miên. Khi mẹ anh khóc xin cho con ở nhà, lý trưởng quát tháo, đe dọa bỏ tù.
Anh Lử nói trong nghẹn ngào:
“Con đường chúng đi qua được đắp bằng mồ hôi, nước mắt và xương máu của người nghèo.”
Phu dịch đã trở thành một hình thức bóc lột tàn khốc, đẩy Nhân dân Mường Hum vào cảnh khốn cùng.



