PHÙ SA QUA MIỀN THỐT NỐT
Để câu chuyện thêm phần gần gũi và đậm chất miền Tây, tôi xin đặt tên cho anh lính là Trần Văn Lành. Cái tên "Lành" như gói gọn bản tính hiền hậu của người dân Phú Phụng, nhưng trong chiến trận, anh lại là một người lính dũng cảm vô song.
Rời khỏi những vườn chôm chôm chín đỏ và hơi thở phù sa nồng nàn của vùng đất cù lao Phú Phụng, Trần Văn Lành mang theo cái chất phác của người con Vĩnh Long bước thẳng vào cuộc chiến khốc liệt nhất ở biên giới Tây Nam. Giữa cái nắng cháy thịt của vùng Kandal, Lành – chàng trai vốn quen với tay chèo, tay lưới – giờ đây phải chắc tay súng AK trước một kẻ thù tàn độc và xảo quyệt. Trận đánh ở cửa ngõ Phnom Penh năm ấy là một ký ức nhuốm màu máu và bụi đường; Lành cùng đồng đội phải đối mặt với những trận mưa pháo rót liên hồi và những bãi mìn dày đặc ẩn mình dưới gốc thốt nốt. Trong một đêm công đồn, giữa tiếng súng chát chúa và ánh hỏa châu rực trời, Lành đã băng mình qua làn đạn để kéo người đồng đội trúng thương vào hầm trú ẩn, đôi vai anh run lên không phải vì sợ hãi mà vì sức nóng của chiến trường đang phả vào da thịt.
Những tháng ngày truy quét tàn quân Khmer Đỏ trong rừng sâu là thử thách khắc nghiệt nhất, nơi cơn sốt rét rừng hành hạ thân xác và nỗi nhớ nhà da diết bóp nghẹt trái tim mỗi khi đêm về. Lành nhìn những hố chôn tập thể của người dân vô tội Campuchia mà lòng quặn thắt, anh hiểu rằng bước chân mình đi không chỉ để bảo vệ dải đất hình chữ S, mà còn là để hồi sinh một dân tộc đang lụi tàn. Khi tiếng súng cuối cùng lặng xuống và ngày xuất ngũ trở về, Lành đứng bên bờ sông Tiền, nhìn dòng nước đỏ nặng phù sa chảy qua quê hương Phú Phụng, anh thầm gọi tên những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại dưới bóng thốt nốt xa xôi. Những vết sẹo trên người Lành không chỉ là dấu vết của đạn bom, mà là chứng nhân cho một thời tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho nghĩa vụ quốc tế cao cả.



