Phủ thờ bên rạch Ruộng và hình bóng Bác Hồ
Vị lãnh tụ đáng kính của nhân dân Việt Nam

Tôi chưa từng gặp Bác Hồ, cũng như phần lớn người trẻ hôm nay. Nhưng ở vùng Cái Bè, có một công trình giúp hình ảnh của Bác hiện diện rất gần trong đời sống cộng đồng: Phủ thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh bên rạch Ruộng. Điều đặc biệt là công trình ấy được dựng lên không lâu sau ngày đất nước thống nhất, từ vật liệu, ngày công và lòng biết ơn của người dân.
Phủ thờ được khởi công đúng ngày 19/5/1975 và hoàn thành vào ngày 2/9 cùng năm. Những mốc thời gian ấy cho thấy người dân đã nghĩ đến việc tưởng nhớ Bác ngay trong những tháng đầu của hòa bình. Họ không chờ một công trình lớn từ nơi khác đưa về, mà cùng góp sức dựng một nơi thờ trang trọng trên quê hương mình.
Ngày nay, khu Phủ thờ có không gian thờ Bác, phòng trưng bày và nhà bia ghi danh hơn 400 liệt sĩ của địa phương. Khi đặt hình ảnh Bác cạnh tên những người con đã hy sinh, công trình tạo nên một mạch nối: từ lý tưởng độc lập của vị lãnh tụ đến sự cống hiến của những con người bình thường trên từng vùng quê.
Khi tìm hiểu về Phủ thờ, tôi nhận ra câu chuyện về Hồ Chí Minh không nhất thiết phải bắt đầu bằng những sự kiện lớn đã quen thuộc trong sách giáo khoa. Có thể bắt đầu từ một viên gạch người dân góp, một buổi quét dọn khuôn viên, một nén hương của đoàn viên hoặc một lần học sinh đến nghe kể chuyện. Chính những việc nhỏ ấy làm cho ký ức lịch sử không bị xa cách.
Bác Hồ từng đề cao tinh thần gần dân, trọng dân và làm việc vì dân. Vì vậy, cách tưởng nhớ phù hợp nhất không chỉ là đến dâng hương, mà còn là thực hiện những việc cụ thể: giữ lời hứa, làm việc có trách nhiệm, tiết kiệm, sống giản dị và biết nghĩ đến lợi ích chung.
Đối với một đoàn viên xã Mỹ Đức Tây, Phủ thờ bên rạch Ruộng là lời nhắc rất gần gũi: lịch sử không chỉ nằm trong bảo tàng. Lịch sử còn sống trong cách cộng đồng giữ một công trình, đọc lại tên liệt sĩ và truyền cho người trẻ câu hỏi rằng mình sẽ làm gì để xứng đáng với hòa bình hôm nay.



