PHÙNG BÁ THƯỜNG – MỘT ĐỜI TẬN HIẾN CHO TỔ QUỐC
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những con người đã đi qua chiến tranh không chỉ bằng lòng dũng cảm mà còn bằng trí tuệ, trách nhiệm và một đời tận tụy với đất nước. Thiếu tướng Phùng Bá Thường là một con người như thế. Từ một chàng trai xuất thân trong gia đình bần nông, ông đã trưởng thành qua nhiều chiến trường, trở thành một người chỉ huy dạn dày trận mạc và sau này dành tâm huyết cho sự nghiệp đào tạo cán bộ quân đội. Cuộc đời ông khiến tôi cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.
Sinh năm 1924 tại Nghi Lộc, Nghệ An, Phùng Bá Thường lớn lên trong một gia đình đông con, cuộc sống nghèo khó nhưng coi trọng việc học. Tháng 2 năm 1946, ông nhập ngũ. Từ những ngày đầu quân ngũ, ông đã tham gia nhiều chiến trường trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trong đó có Nga Sơn, Phát Diệm, Hòa Bình và nhiệm vụ bảo vệ Sở chỉ huy Chiến dịch Điện Biên Phủ tại Mường Phăng.
Điều khiến tôi khâm phục ở Phùng Bá Thường là bản lĩnh được tôi luyện qua thực tiễn chiến đấu. Từ cuộc kháng chiến chống Pháp, ông tiếp tục tham gia chiến trường Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trên cương vị Trung đoàn trưởng Trung đoàn 66, ông trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh quan trọng. Đặc biệt, trận đánh căn cứ Tân Cảnh tháng 4 năm 1972 là một dấu ấn nổi bật trong cuộc đời quân ngũ của ông. Trung đoàn 66 đã đánh chiếm căn cứ quan trọng này, thu nhiều phương tiện, vũ khí và góp phần tạo thế thuận lợi trên chiến trường Tây Nguyên. Sau chiến thắng, Trung đoàn 66 được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng nếu chỉ nhìn Phùng Bá Thường qua những chiến công, chúng ta sẽ chưa thấy hết vẻ đẹp của con người ấy. Điều làm tôi ấn tượng sâu sắc hơn chính là tinh thần trách nhiệm và khả năng đứng dậy sau thử thách. Trong cuộc đời quân ngũ, ông từng trải qua những thời điểm khó khăn, thậm chí có lúc phải chịu trách nhiệm trước những thất bại của đơn vị. Thế nhưng ông không đầu hàng nghịch cảnh. Ông tiếp tục phấn đấu, chiến đấu và trưởng thành, từ một người lính trở thành một vị tướng dày dạn kinh nghiệm.
Sau chiến tranh, người lính Phùng Bá Thường lại bước vào một “mặt trận” khác: mặt trận giáo dục và đào tạo cán bộ. Với cương vị Hiệu trưởng Trường Sĩ quan Hậu cần, ông dành nhiều tâm huyết cho giảng đường và thao trường. Ông coi trọng việc đào tạo cán bộ từ cấp phân đội, bởi theo ông, đây là nền tảng để hình thành những người chỉ huy có năng lực và phẩm chất. Kinh nghiệm chiến trường được ông truyền lại cho thế hệ sau không phải để kể về mình, mà để giúp những người trẻ trưởng thành hơn trong nhiệm vụ.
Tôi đặc biệt xúc động trước hình ảnh một vị tướng khi tuổi đã cao vẫn quan tâm đến công việc chung, đến thế hệ cán bộ và đồng đội. Ngay trong những ngày cuối đời, dù sức khỏe yếu, ông vẫn quan tâm đến tình hình đất nước và căn dặn mọi người về những vấn đề thiết thực của cuộc sống. Điều ấy cho thấy tình yêu Tổ quốc không phải một cảm xúc nhất thời, mà đã trở thành một lẽ sống theo ông suốt cả cuộc đời.
Nhìn lại cuộc đời Phùng Bá Thường, tôi nhận ra rằng người anh hùng không chỉ được làm nên bởi những chiến công trên chiến trường, mà còn bởi cách họ sống sau chiến tranh. Nếu trong chiến đấu, ông dùng bản lĩnh để hoàn thành nhiệm vụ, thì trong thời bình, ông dùng kinh nghiệm và tâm huyết để góp phần đào tạo thế hệ tiếp nối. Ông đã đi qua nhiều cuộc chiến, từ Điện Biên Phủ đến Tây Nguyên, từ những năm tháng chống Pháp đến những ngày đất nước thống nhất. Mỗi chặng đường đều để lại những dấu ấn riêng, nhưng điểm chung vẫn là một tinh thần kiên cường, trách nhiệm và tận tụy.
Hôm nay, thế hệ trẻ chúng tôi được sống trong hòa bình, không phải đối diện với những thử thách mà thế hệ Phùng Bá Thường từng trải qua. Vì vậy, điều chúng tôi có thể làm là học tập nghiêm túc, rèn luyện bản lĩnh, sống có trách nhiệm và biết trân trọng lịch sử. Cuộc đời Thiếu tướng Phùng Bá Thường nhắc tôi rằng tuổi trẻ đẹp nhất không phải khi ta sống cho riêng mình, mà khi ta biết đặt những điều lớn lao của cộng đồng và đất nước vào trong những lựa chọn của bản thân.
Với tôi, Phùng Bá Thường không chỉ là hình ảnh của một vị tướng dạn dày trận mạc, mà còn là hình ảnh của một người thầy, một người đồng đội và một con người suốt đời giữ trọn trách nhiệm với Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những con người như ông vẫn còn hiện diện trong ký ức dân tộc. Họ nhắc chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được xây dựng từ biết bao năm tháng gian lao, và cách tri ân chân thành nhất chính là biết sống xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã trao lại.



