Phùng Chí Kiên
Phùng Chí Kiên
Phùng Chí Kiên (1901-1941) là nhà lãnh đạo quân sự, chính trị kiên trung, người chỉ huy đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam và là vị tướng đầu tiên (được truy phong năm 1947) của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông từng là Ủy viên Thường vụ Trung ương Đảng, trực tiếp hoạt động cùng Hồ Chí Minh, và anh dũng hy sinh tại Bắc Kạn khi đang lãnh đạo cứu quốc quân
Tiểu sử và quá trình hoạt động cách mạng:
Quê quán: Tên thật là Nguyễn Vĩ, sinh tại Diễn Châu, Nghệ An.
Hoạt động: Năm 1926, ông sang Quảng Châu (Trung Quốc) dự lớp huấn luyện do Nguyễn Ái Quốc tổ chức, sau đó tham gia cách mạng tại Trung Quốc và được kết nạp vào Đảng Cộng sản Trung Quốc, hoạt động trong Hồng quân.
Đóng góp: Năm 1930, ông về nước hoạt động. Năm 1940, ông làm việc gần gũi với Hồ Chí Minh tại Vân Nam, Tĩnh Tây (Trung Quốc) để chuẩn bị về nước.
Chỉ huy: Tháng 6/1941, ông được phân công phụ trách Đội du kích Bắc Sơn (sau là Cứu quốc quân), trực tiếp huấn luyện và xây dựng căn cứ địa cách mạng đầu tiên.
Câu chuyện hy sinh oanh liệt:
Trong hoàn cảnh địch bao vây, khủng bố trắng khốc liệt tại khu căn cứ Bắc Sơn - Võ Nhai, Phùng Chí Kiên đã chỉ huy lực lượng rút lui lên phía Bắc. Ngày 22/8/1941, tại vùng Ngân Sơn (Bắc Kạn), đơn vị bị phục kích. Dù bị thương nặng, ông vẫn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ đồng đội.
Ngày 23/7/1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh truy phong Phùng Chí Kiên cấp bậc Thiếu tướng, vị tướng đầu tiên của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Ông được đánh giá là một nhà quân sự - chính trị song toàn, người học trò xuất sắc của Hồ Chí Minh, biểu tượng của bản lĩnh và khí phách cách mạng.
Câu chuyện về Phùng Chí Kiên là minh chứng cho tinh thần hy sinh trọn vẹn vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, trở thành tấm gương sáng về lòng trung thành và tài năng quân sự cho các thế hệ sau.



