PHÙNG CHÍ KIÊN – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỦA NHỮNG NGÀY BÌNH MINH CÁCH MẠNG
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Phùng Chí Kiên sinh năm 1901 tại Nghệ An. Ông là một trong những cán bộ cách mạng thuộc thế hệ đầu tiên, có nhiều đóng góp trong quá trình xây dựng lực lượng và tổ chức cách mạng Việt Nam.
Ngay từ những năm tuổi trẻ, Phùng Chí Kiên đã tham gia hoạt động yêu nước. Sau khi đến với phong trào cách mạng, ông được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng và có thời gian hoạt động ở nước ngoài.
Những năm tháng ấy không hề dễ dàng.
Người cách mạng phải sống xa quê hương.
Phải thay đổi địa điểm hoạt động.
Phải đối mặt với sự truy bắt của chính quyền thực dân.
Nhưng Phùng Chí Kiên vẫn kiên trì.
Ông từng được đào tạo về quân sự và sau đó trở thành một trong những người có vai trò quan trọng trong việc xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng.
Năm 1940, ông tham gia chỉ đạo xây dựng căn cứ cách mạng ở vùng Cao Bằng và Bắc Kạn.
Đây là một công việc đặc biệt quan trọng.
Bởi trong điều kiện đất nước đang nằm dưới ách thuộc địa, việc xây dựng cơ sở cách mạng ở vùng núi có ý nghĩa lớn đối với quá trình chuẩn bị lực lượng.
Nhưng đến năm 1941, Phùng Chí Kiên bị quân Pháp truy bắt.
Trong một cuộc chiến đấu tại vùng Cao Bằng, ông bị thương và sau đó bị bắt.
Ông bị thực dân Pháp sát hại.
Phùng Chí Kiên hy sinh khi mới khoảng 40 tuổi.
Ông không thể chứng kiến sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1945.
Nhưng những công việc ông đã làm trước đó đã góp phần vào quá trình xây dựng lực lượng cách mạng.
Đặc biệt, ông là một trong những người sớm nhận thức được tầm quan trọng của việc xây dựng lực lượng vũ trang.
Sau này, tên tuổi Phùng Chí Kiên được đặt cho nhiều đường phố, trường học và địa danh.
Đó không chỉ là sự tưởng nhớ một cá nhân.
Đó còn là sự ghi nhận đối với cả một thế hệ đã đặt nền móng cho những thắng lợi sau này.
Có thể khi còn sống, Phùng Chí Kiên chưa nhìn thấy thành quả cuối cùng.
Nhưng người gieo hạt đâu phải lúc nào cũng được nhìn thấy cây lớn.
Có những người chỉ kịp đặt viên gạch đầu tiên.
Có những người chỉ kịp thắp lên một ngọn lửa.
Nhưng chính những viên gạch và những ngọn lửa ấy đã góp phần tạo nên con đường của lịch sử.
Phùng Chí Kiên đã dành cuộc đời mình cho những ngày bình minh mà ông chưa kịp nhìn thấy. Và vì thế, sự hy sinh của ông càng khiến chúng ta thêm trân trọng giá trị của độc lập hôm nay.



