Phùng Chí Kiên – Người chiến sĩ ngẩng cao đầu trước máy chém
Những cánh rừng Việt Bắc phủ kín màn sương. Sau nhiều năm hoạt động cách mạng ở nước ngoài, đồng chí Phùng Chí Kiên trở về Tổ quốc theo tiếng gọi của Đảng. Tại vùng căn cứ Bắc Sơn – Võ Nhai, ông được giao nhiệm vụ xây dựng lực lượng vũ trang, bảo vệ căn cứ cách mạng và trực tiếp chỉ huy nhiều trận chiến đấu với quân địch.

Phùng Chí Kiên – Người chiến sĩ ngẩng cao đầu trước máy chém
Mùa hè năm 1941.
Những cánh rừng Việt Bắc phủ kín màn sương. Sau nhiều năm hoạt động cách mạng ở nước ngoài, đồng chí Phùng Chí Kiên trở về Tổ quốc theo tiếng gọi của Đảng. Tại vùng căn cứ Bắc Sơn – Võ Nhai, ông được giao nhiệm vụ xây dựng lực lượng vũ trang, bảo vệ căn cứ cách mạng và trực tiếp chỉ huy nhiều trận chiến đấu với quân địch.
Giữa núi rừng, người cán bộ ấy luôn xuất hiện trong bộ quần áo đã sờn vai, đôi dép mòn gót, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực niềm tin.
Ông thường nói với đồng đội:
– Chúng ta có thể thiếu lương thực, thiếu súng đạn, nhưng tuyệt đối không được thiếu niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Những ngày cuối tháng Tám năm ấy, quân địch mở nhiều đợt càn quét lớn nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng. Phùng Chí Kiên quyết định để phần lớn cán bộ và chiến sĩ rút lui an toàn, còn mình cùng một tổ nhỏ ở lại chặn địch.
Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.
Đạn từ hai phía liên tiếp nổ giòn. Các chiến sĩ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi vòng vây ngày càng siết chặt, nhiều đồng chí đề nghị:
– Anh Kiên! Anh rút trước đi! Chúng tôi sẽ giữ chân chúng!
Ông lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:
– Người chỉ huy không bao giờ bỏ anh em ở lại.
Ông vừa chiến đấu, vừa động viên đồng đội tìm đường thoát khỏi vòng vây. Nhiều chiến sĩ đã an toàn nhờ sự bình tĩnh và quyết đoán ấy.
Trong trận chiến không cân sức, Phùng Chí Kiên bị thương nặng và rơi vào tay địch.
Biết ông là một trong những cán bộ lãnh đạo quan trọng của cách mạng, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn dụ dỗ, tra khảo, hòng khai thác bí mật.
Chúng hứa hẹn chức quyền, tiền bạc.
Chúng đe dọa bằng roi vọt và cái chết.
Nhưng người chiến sĩ cộng sản chỉ bình thản trả lời:
– Tôi chỉ có một con đường duy nhất, đó là con đường đấu tranh giành độc lập cho dân tộc Việt Nam.
Không khuất phục được ý chí của ông, thực dân Pháp quyết định xử tử để uy hiếp phong trào cách mạng.
Ngày hành hình, nhiều người dân lặng lẽ đứng từ xa, nước mắt lăn dài.
Bước ra pháp trường, Phùng Chí Kiên vẫn ngẩng cao đầu. Khuôn mặt ông bình thản như đang bước vào một trận chiến mới.
Trước giây phút cuối cùng, ông dõng dạc hô lớn:
– Việt Nam nhất định độc lập!
– Cách mạng nhất định thành công!
Tiếng hô vang vọng giữa núi rừng, khiến nhiều người chứng kiến không cầm được nước mắt.
Thân thể ông ngã xuống, nhưng ý chí của người chiến sĩ cộng sản thì không bao giờ gục ngã.
Sự hy sinh anh dũng của Phùng Chí Kiên đã trở thành nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào cách mạng trong những năm tháng gian lao trước Cách mạng Tháng Tám. Hình ảnh người chỉ huy sẵn sàng ở lại chiến đấu để bảo vệ đồng đội đã trở thành biểu tượng của lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc và với Nhân dân.
Ngày nay, tên tuổi Phùng Chí Kiên được đặt cho nhiều con đường, trường học và đơn vị trên khắp cả nước. Mỗi lần nhắc đến ông, người ta không chỉ nhớ về một nhà lãnh đạo tiền bối xuất sắc, mà còn nhớ về một người chiến sĩ đã hiến dâng trọn đời cho lý tưởng độc lập dân tộc.
Có những con người sống không lâu, nhưng cuộc đời họ đủ để thắp sáng niềm tin cho nhiều thế hệ.
Phùng Chí Kiên chính là một ngọn lửa như thế – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí bất khuất và của niềm tin sắt son vào tương lai của dân tộc Việt Nam.
Thông điệp:
"Lòng trung thành với Tổ quốc không được đo bằng thời gian sống, mà bằng sự cống hiến và ý chí không khuất phục trước mọi thử thách. Tinh thần của Phùng Chí Kiên sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau."


