PHÙNG CHÍ KIÊN – TỪ QUẢNG CHÂU ĐẾN PÁC BÓ, MỘT CUỘC ĐỜI KHÔNG NGỪNG CỐNG HIẾN
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Cuộc đời Phùng Chí Kiên là một hành trình dài qua nhiều vùng đất, từ Nghệ An đến Quảng Châu, Hoàng Phố, Hồng Kông, Côn Minh rồi trở về Pác Bó.
Mỗi chặng đường đều gắn với một nhiệm vụ cách mạng.
Sinh năm 1901, tên thật Nguyễn Vĩ, ông lớn lên tại Nghệ An trong một gia đình nông dân. Năm 1925, khi làm thuê ở ga Yên Lý, ông bắt đầu tiếp cận tư tưởng cách mạng và tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Năm 1926, ông sang Quảng Châu, được Nguyễn Ái Quốc trực tiếp huấn luyện và đổi tên thành Phùng Chí Kiên.
Sau đó, ông học Trường Quân sự Hoàng Phố, tham gia hoạt động cách mạng tại Trung Quốc, từng chỉ huy lực lượng trong khởi nghĩa Quảng Châu và gia nhập Hồng quân.
Năm 1930, ông trở về với Đảng Cộng sản Đông Dương. Hai năm sau, ông tiếp tục được cử đi học tại Đại học Phương Đông của Quốc tế Cộng sản.
Năm 1935, ông được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương và Ban Thường vụ.
Từ năm 1937 đến 1940, ông liên tục hoạt động tại Việt Nam, Hồng Kông và Trung Quốc. Khi Nguyễn Ái Quốc đến Côn Minh, ông trở thành một trong những cán bộ làm việc gần Người.
Cuối năm 1940, ông cùng các đồng chí đến Cao Bằng khảo sát tình hình. Những báo cáo về địa thế và phong trào tại đây góp phần giúp Nguyễn Ái Quốc quyết định chọn Pác Bó làm nơi trở về nước.
Ngày 28/1/1941, Phùng Chí Kiên cùng Nguyễn Ái Quốc và 4 đồng chí vượt mốc 108.
Tại Pác Bó, ông tiếp tục công tác bên cạnh Người, tham gia xây dựng căn cứ, huấn luyện quân sự và đào tạo cán bộ.
Sau Hội nghị Trung ương VIII, ông phụ trách công tác quân sự của Đảng.
Tháng 8/1941, trong cuộc hành quân lên Cao Bằng, đơn vị của ông bị phục kích. Bị thương nặng, ông vẫn chiến đấu để bảo vệ đồng đội.
Ngày 22/8/1941, ông hy sinh.
Từ người thanh niên yêu nước ở Nghệ An đến cán bộ lãnh đạo Trung ương, rồi người chiến sĩ hy sinh trong chiến đấu, cuộc đời Phùng Chí Kiên là một hành trình nhất quán: đặt lợi ích của Tổ quốc và cách mạng lên trên hết.



