Phùng Hưng (Bố cái Đại vương)
Sau thất bại của Mai Hắc Đế, nhà Đường tiếp tục tăng cường cai trị. Phùng Hưng, người Đường Lâm (Sơn Tây), một hào trưởng có sức khỏe và uy tín trong vùng, đã quyết tâm nổi dậy. Ông tổ chức luyện tập binh sĩ và chờ thời cơ hành động.
Năm 791, Phùng Hưng lãnh đạo nghĩa quân tiến đánh thành Tống Bình. Ông bao vây thành, khiến quan cai trị nhà Đường là Cao Chính Bình lo sợ mà chết. Phùng Hưng giành lại được quyền tự chủ và cai quản đất nước được 7 năm. Ông được nhân dân tôn kính gọi là Bố Cái Đại Vương (Vua cha mẹ).
Dù sau khi Phùng Hưng qua đời, con trai ông là Phùng An không giữ được thành và phải hàng giặc, nhưng cuộc khởi nghĩa của ông đã tạo ra một bước đệm quan trọng trong quá trình giành lại nền độc lập hoàn toàn sau này. Nó chứng minh rằng tinh thần quật khởi của người Việt không bao giờ bị dập tắt, luôn sẵn sàng nổi dậy mỗi khi có cơ hội.



