Phùng Hưng – Bố Cái Đại Vương Và Lòng Dân Kính Ngưỡng
Phùng Hưng – Bố Cái Đại Vương Và Lòng Dân Kính Ngưỡng
Sau khi cuộc khởi nghĩa của Mai Hắc Đế bị dập tắt, nhà Đường càng tăng cường đàn áp, siết chặt ách cai trị. Đến cuối thế kỷ VIII, viên đô hộ Cao Chính Bình lại tiếp tục bóc lột nhân dân bằng những thứ thuế nặng nề, khiến lòng dân oán hận như lò than rực lửa chỉ chờ dịp bùng cháy.
Tại vùng Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội), có gia đình họ Phùng giàu lòng nhân đức, sinh được ba người con trai đều có sức khỏe phi thường, trong đó người anh cả là Phùng Hưng. Phùng Hưng là người khổng lồ có sức mạnh bạt núi cửu đỉnh, có tài cự được trâu mộng, tay không đánh chết hổ dữ giữ làng, lại có lòng thương người nghèo khó nên được nhân dân khắp vùng quanh thung lũng kính phục, nể trọng.
Khoảng năm 776, nhân lúc nhà Đường có loạn nội bộ, Phùng Hưng cùng hai người em của mình là Phùng Hải và Phùng Dĩnh đã chính thức phát động khởi nghĩa. Nghĩa quân của họ Phùng nhanh chóng làm chủ vùng đất Đường Lâm rồi lan rộng ra khắp vùng căn cứ quanh Ba Vì. Phùng Hưng dùng chiến lược trường kỳ, vây hãm thành Tống Bình nhằm làm hao mòn sinh lực địch.
Năm 791, Phùng Hưng huy động lực lượng tổng tấn công vào thành Tống Bình. Cuộc chiến diễn ra vô cùng quyết liệt, nghĩa quân vây thành chặt chẽ khiến viên đô hộ Cao Chính Bình lo lắng, hoảng sợ sinh bệnh phát cuồng mà chết. Phùng Hưng dẫn quân vào thành, thiết lập chính quyền tự chủ, chấn chỉnh bờ cõi, giảm thuế cho dân sinh hoạt ổn định trở lại. Ông cai trị đất nước được một thời gian ngắn thì lâm bệnh qua đời. Con trai ông là Phùng An nối ngôi, đã tôn phong cha mình là Bố Cái Đại Vương (Vị vua được kính trọng như Cha Mẹ của nhân dân). Tên gọi tôn kính ấy lưu danh vạn đời, thể hiện tình cảm thiêng liêng, lòng biết ơn sâu sắc của nhân dân đối với vị anh hùng có công cứu nước.



