Phùng Hưng: Bố Cái Đại Vương và lòng dân tin cậy
Phùng Hưng là người vùng Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội), sống vào cuối thế kỷ VIII, thời kỳ nhà Đường tăng cường áp bức và sưu thuế lên đất nước ta. Ông vốn là người có sức khỏe phi thường và lòng hào hiệp, hay giúp đỡ kẻ yếu.
Phùng Hưng: Bố Cái Đại Vương và lòng dân tin cậy
Phùng Hưng là người vùng Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội), sống vào cuối thế kỷ VIII, thời kỳ nhà Đường tăng cường áp bức và sưu thuế lên đất nước ta. Ông vốn là người có sức khỏe phi thường và lòng hào hiệp, hay giúp đỡ kẻ yếu. Giai thoại kể rằng vùng Đường Lâm lúc đó có hổ dữ hay về bắt người và gia súc, Phùng Hưng cùng người em trai là Phùng Hải đã mưu trí vây bắt và tay không đánh chết hổ, giải nguy cho dân làng, tiếng vang khắp vùng.
Năm 766, nhân lúc quân đô hộ nhà Đường lỏng lẻo và lòng dân oán hận, Phùng Hưng cùng em trai đã tập hợp nghĩa quân nổi dậy. Với danh tiếng và đức độ sẵn có, ông nhanh chóng chiếm được các vùng xung quanh và tiến về bao vây phủ thành Tống Bình. Sau nhiều năm chiến đấu bền bỉ, ông đã giải phóng được vùng đất rộng lớn, tự mình quản lý việc nước và đem lại cuộc sống yên bình cho nhân dân. Ông thực hiện chính sách khoan hòa, giảm thuế, khiến nhân dân tôn kính gọi ông là Bố Cái Đại Vương (Vua được coi như cha mẹ của dân).
Sau khi ông mất, con trai ông là Phùng An nối nghiệp và sau đó nhân dân đã lập đền thờ ông ngay tại Đường Lâm. Phùng Hưng là biểu tượng của tinh thần tự trị của người Việt trong thời Bắc thuộc. Ông chứng minh rằng dù bị đô hộ hàng trăm năm, ý chí độc lập và khát vọng có một người thủ lĩnh "như cha mẹ" luôn luôn hiện hữu trong lòng người Việt. Đường Lâm quê hương ông sau này cũng là nơi sinh ra Ngô Quyền, trở thành mảnh đất "một ấp hai vua" độc nhất vô nhị trong sử sách.


