Phùng Hưng – Bố Cái Đại Vương xưng hùng đất Tùng Thiện
Vị thủ lĩnh dũng cảm nổi dậy đánh đuổi bọn đô hộ nhà Đường, mang lại hòa bình ngắn ngủi nhưng vẻ vang cho dân tộc.
Phùng Hưng sinh ra tại vùng Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội ngày nay), nổi tiếng là người có sức khỏe phi thường, tay gấu chân voi, có thể đấu tay đôi với hổ dữ. Trước chính sách bóc lột hà khắc và thuế khóa nặng nề của chính quyền đô hộ nhà Đường, ông cùng hai người em là Phùng Hạp Khen và Phùng Thịnh đã bàn mưu tính kế nổi dậy.
Năm 776, Phùng Hưng phất cờ khởi nghĩa tại quê nhà. Nhờ uy tín sẵn có và tinh thần dũng cảm, ông nhanh chóng chiêu mộ được hàng vạn nghĩa quân. Sau khi làm chủ vùng rừng núi Tùng Thiện, Phùng Hưng kéo quân về bao vây phủ thành Tống Bình (Hà Nội). Quan đô hộ nhà Đường là Cao Chính Bình khiếp sợ, cố thủ trong thành rồi lâm bệnh mà chết.
Phùng Hưng tiến vào thành Tống Bình, chiếm giữ phủ thành và đứng ra làm chủ việc nước, xây dựng chính quyền tự chủ trong suốt 7 năm. Sau khi ông mất, nhân dân biết ơn tấm lòng thương dân như con của ông nên đã tôn kính gọi ông là "Bố Cái Đại Vương" (người đại vương như cha mẹ của nhân dân) và lập đền thờ phụng muôn đời.



