Cựu chiến binh

PHÙNG MINH LONG – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Thanh Hóa11/09/2026Xã Thường Xuân (Xã Thường Xuân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÙNG MINH LONG – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Tuổi trẻ lên đường

Năm 1957, Phùng Minh Long cất tiếng khóc chào đời trong một đất nước đã trải qua biết bao biến động. Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của ông gắn với một thời kỳ mà hai chữ Tổ quốc luôn hiện hữu trong cuộc sống của mỗi gia đình, mỗi con người.

Rồi năm 1977 đến.

Ở tuổi đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất của đời người – Phùng Minh Long lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy đánh dấu bước ngoặt lớn, đưa chàng trai trẻ rời khỏi mái nhà thân thuộc để bước vào môi trường quân đội, bắt đầu một hành trình mà sau này, khi nhìn lại, ông sẽ hiểu rằng đó chính là những năm tháng đã tôi luyện nên con người mình.

Ngày khoác lên mình bộ quân phục, phía trước là một chặng đường còn nhiều điều chưa biết. Có háo hức, có tự hào, nhưng chắc hẳn cũng có những phút giây bâng khuâng khi phải tạm xa gia đình, xa người thân và cuộc sống quen thuộc.

Tuổi trẻ khi ấy không có quá nhiều lựa chọn cho riêng mình. Nhưng có một lựa chọn khiến người ta nhớ mãi: lên đường khi Tổ quốc cần.

Những ngày tháng trong quân ngũ

Môi trường quân đội nhanh chóng khiến cuộc sống của người lính trẻ thay đổi. Từ những sinh hoạt thường ngày đến giờ giấc, tác phong, mọi thứ đều được đặt trong khuôn khổ kỷ luật.

Những ngày đầu có thể còn nhiều bỡ ngỡ. Nhưng rồi từng ngày, từng tuần trôi qua, người lính dần quen với tiếng kẻng, với hàng ngũ, với thao trường, với những buổi huấn luyện và những công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự kiên trì, chính xác.

Mồ hôi trên thao trường trở thành một phần của tuổi trẻ.

Những bữa cơm tập thể, những đêm sinh hoạt cùng đơn vị, những câu chuyện kể cho nhau nghe sau một ngày dài… tất cả âm thầm gắn kết những người lính vốn đến từ nhiều miền quê khác nhau.

Trong quân đội, người ta học cách sống không chỉ cho mình.

Một người mệt, người khác giúp đỡ. Một người gặp khó khăn, cả tập thể cùng chia sẻ. Những điều giản dị ấy, qua năm tháng, trở thành tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm mà càng về sau người ta càng hiểu nó quý giá đến nhường nào.

Tuổi thanh xuân gửi lại nơi quân ngũ

Thanh xuân của Phùng Minh Long cũng giống như thanh xuân của biết bao người lính cùng thế hệ: giản dị mà nhiều thử thách.

Những năm tháng ấy không được tính bằng những cuộc vui hay những chuyến đi. Tuổi trẻ được tính bằng những ngày hoàn thành nhiệm vụ, những lần vượt qua khó khăn và những tháng ngày kiên trì đứng vững trong hàng ngũ.

Có những lúc nhớ nhà.

Nỗi nhớ ấy có thể đến trong một buổi chiều yên tĩnh, khi người lính chợt nghĩ về mái nhà nơi quê hương, về cha mẹ, anh em và những người thân yêu. Nhưng rồi tiếng gọi của nhiệm vụ kéo người lính trở lại với thực tại.

Cứ như thế, ngày nối ngày.

Người thanh niên năm nào dần trưởng thành. Những gian khó của quân ngũ không làm tuổi trẻ mất đi vẻ đẹp, mà ngược lại, khiến những năm tháng ấy trở nên đáng nhớ hơn.

Bởi tuổi trẻ đẹp nhất có lẽ không phải khi cuộc sống dễ dàng, mà là khi con người biết mình đang sống vì một điều có ý nghĩa.

Tình đồng đội – tài sản của một đời người

Sau nhiều năm, có thể người ta không còn nhớ hết từng ngày đã trôi qua, nhưng thường rất khó quên những người từng đồng hành cùng mình trong những năm tháng gian khó.

Đối với người lính, đồng đội là những người cùng chia sẻ một phần tuổi trẻ.

Họ có thể cùng nhau trải qua những buổi huấn luyện vất vả, cùng động viên nhau khi nhớ nhà, cùng cười sau những câu chuyện đời thường và cùng giữ trong lòng những ký ức mà chỉ những người từng ở trong hoàn cảnh ấy mới thực sự hiểu.

Thời gian có thể đưa mỗi người về một nơi.

Người tiếp tục công tác, người trở về quê hương, người xây dựng gia đình, người đi qua những chặng đường khác của cuộc đời. Nhưng mỗi khi gặp lại, chỉ một cái bắt tay, một ánh mắt hay một câu hỏi thăm cũng đủ khiến cả một miền ký ức ùa về.

Đó chính là sức mạnh của tình đồng đội.

Nhìn lại một thời đã qua

Năm tháng trôi đi, chàng trai Phùng Minh Long của năm 1977 giờ đã đi qua một chặng đường dài của cuộc đời.

Hai mươi tuổi ngày ấy nay đã trở thành ký ức. Bộ quân phục năm xưa có thể đã cũ, những bước chân trên thao trường cũng đã lùi xa, nhưng những gì quân ngũ để lại vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là bản lĩnh trước khó khăn.

Là tinh thần trách nhiệm.

Là sự gắn bó với tập thể.

Và hơn hết, đó là những kỷ niệm về một thời tuổi trẻ đã sống, đã cống hiến và đã trưởng thành.

Mỗi người lính có một câu chuyện riêng. Có người nhớ về những trận đánh, có người nhớ những chặng hành quân, có người nhớ một người đồng đội không bao giờ trở lại, cũng có người chỉ nhớ một bữa cơm đơn sơ hay một đêm ngồi bên nhau giữa những ngày xa nhà.

Nhưng tất cả những ký ức ấy đều có chung một điểm: đó là một phần tuổi trẻ không thể lấy lại.

Thời hoa lửa – ký ức còn mãi

Nhìn lại cuộc đời, Phùng Minh Long có lẽ cũng như bao người từng khoác áo lính: càng đi qua nhiều năm tháng càng thấm thía giá trị của những ngày đã sống.

Năm 1977, ông lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Năm tháng trong quân ngũ đã cho ông những trải nghiệm mà không trường lớp nào có thể dạy. Những gian khó đã rèn ý chí. Những người đồng đội đã làm nên tình cảm. Và những ngày tháng xa gia đình đã khiến ông càng hiểu hơn giá trị của quê hương, của mái ấm và của cuộc sống bình yên.

Thời gian có thể phủ lên ký ức một lớp bụi mỏng, nhưng không thể xóa đi dấu ấn của tuổi trẻ.

Bởi có những năm tháng càng xa càng nhớ.

Có những con người càng lâu không gặp càng thương.

Và có những lựa chọn, dù đã đi qua cả một đời, khi nhìn lại vẫn thấy mình đã không hối tiếc.

Phùng Minh Long – người lính nhập ngũ năm 1977 – đã gửi lại một phần tuổi thanh xuân của mình trong những năm tháng quân ngũ. Đó là một phần đời không ồn ào, nhưng đáng trân trọng; một phần đời được viết nên bằng kỷ luật, trách nhiệm, tình đồng đội và niềm tự hào về những năm tháng đã sống hết mình.

Để hôm nay, khi ngoảnh lại, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn đó – như một ngọn lửa nhỏ âm thầm cháy trong trái tim người lính, nhắc nhớ về một tuổi trẻ đã từng rất đẹp, rất gian lao và không bao giờ có thể lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHÙNG MINH LONG – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa