Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

PHÙNG NGỌC ANH – “TIỂU LONG NỮ” CỦA BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa lòng Sài Gòn – nơi được xem là trung tâm đầu não của đối phương, đã xuất hiện những chiến sĩ biệt động hoạt động vô cùng gan dạ, mưu trí và kiên cường. Họ phải sống giữa vòng vây của kẻ thù, luôn đối mặt với nguy hiểm và cái chết. Một trong những nữ chiến sĩ tiêu biểu của lực lượng biệt động Sài Gòn là Phùng Ngọc Anh, người được báo chí và lực lượng cảnh sát Sài Gòn thời đó gọi bằng biệt danh “Tiểu Long Nữ”. Câu chuyện về cuộc đời bà là một minh chứng xúc động cho lòng yêu nước, sự dũng cảm và ý chí kiên trung của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Đồng Nai11/08/2026Xã Ba Gia (Đoàn xã Ba Gia)24 lượt xem0 lượt chia sẻ
PHÙNG NGỌC ANH – “TIỂU LONG NỮ” CỦA BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN

Phùng Ngọc Anh sinh năm 1940 tại vùng Gò Quao, tỉnh Kiên Giang. Năm lên 9 tuổi, bà theo gia đình lên Sài Gòn sinh sống. Lớn lên trong môi trường có truyền thống đấu tranh cách mạng, bà sớm tham gia lực lượng Hoa vận Sài Gòn – Gia Định. Đây là lực lượng có nhiệm vụ vận động người Hoa tham gia cách mạng, đồng thời xây dựng các tổ chức hoạt động bí mật và lực lượng vũ trang trong lòng đô thị.

Khi tham gia lực lượng vũ trang biệt động, Phùng Ngọc Anh được huấn luyện sử dụng súng và thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Bà nhiều lần bí mật hoạt động giữa lòng Sài Gòn, thực hiện nhiệm vụ trừ gian, diệt ác và tấn công những mục tiêu của đối phương. Sự gan dạ, nhanh nhẹn và khả năng cải trang, hoạt động bí mật đã giúp bà lập nhiều chiến công. Chính vì vậy, bà được biết đến với biệt danh “Tiểu Long Nữ”, một cái tên thể hiện sự e ngại của đối phương trước một nữ chiến sĩ nhỏ bé nhưng vô cùng gan dạ.

Ngày 19 tháng 9 năm 1967, trong khi đang thực hiện nhiệm vụ, Phùng Ngọc Anh bị địch bắt. Bà bị đưa về Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, bị giam giữ và tra hỏi. Tại đây, bà gặp hai cán bộ cách mạng là Lê Thị RiêngTrần Văn Kiểu. Những ngày tháng trong nhà tù là thử thách khắc nghiệt đối với người chiến sĩ cách mạng, nhưng Phùng Ngọc Anh vẫn giữ vững tinh thần, không phản bội đồng đội và tổ chức.

Đặc biệt, vào đêm mùng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, Phùng Ngọc Anh cùng Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu bị đưa lên một chiếc xe bít bùng. Sau đó, kẻ địch đã nổ súng sát hại hai người. Trong giây phút cuối cùng, bà Lê Thị Riêng vẫn hô vang “Hồ Chí Minh muôn năm!” trước khi hy sinh. Phùng Ngọc Anh bị thương nặng nhưng may mắn sống sót. Bà trở thành nhân chứng duy nhất còn sống chứng kiến những giây phút cuối cùng của hai người đồng đội.

Sau vụ việc, Phùng Ngọc Anh tiếp tục bị giam giữ và từng bị đưa ra nhà tù Côn Đảo. Những năm tháng tù đày đầy đau đớn và khắc nghiệt nhưng không khuất phục được ý chí của người nữ chiến sĩ. Đến năm 1974, bà được trao trả trong một đợt trao trả tù binh. Sau ngày đất nước thống nhất, bà sống một cuộc đời giản dị và mang theo những ký ức không thể nào quên về những người đồng đội đã hy sinh.

Điều đáng quý nhất ở Phùng Ngọc Anh không chỉ là những chiến công mà còn là lòng trung thành, sự dũng cảm và ý chí kiên cường. Từ một người phụ nữ bình dị, bà đã trở thành một chiến sĩ hoạt động ngay giữa sào huyệt của kẻ thù. Khi bị bắt, bị tra khảo và giam cầm, bà vẫn giữ vững khí tiết. Khi chứng kiến đồng đội hy sinh, bà mang theo ký ức ấy suốt cả cuộc đời.

Ngày nay, đất nước đã hòa bình, chúng ta được sống trong điều kiện tốt đẹp hơn rất nhiều so với thế hệ cha anh. Nhìn lại cuộc đời nữ chiến sĩ Phùng Ngọc Anh, chúng ta càng hiểu giá trị của hòa bình và càng trân trọng sự hy sinh của những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tấm gương của bà nhắc nhở mỗi cán bộ, đảng viên và mỗi người dân phải biết sống có trách nhiệm, giữ gìn phẩm chất, đoàn kết, vượt qua khó khăn và đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Phùng Ngọc Anh – “Tiểu Long Nữ” của Biệt động Sài Gòn – đã trải qua những năm tháng chiến đấu và tù đày đầy gian khổ nhưng vẫn giữ trọn lòng tin với cách mạng. Cuộc đời của bà là một phần của lịch sử hào hùng của Sài Gòn – Gia Định và là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh và sống xứng đáng với những gì các thế hệ cha anh đã cống hiến cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn