PHÙNG NGỌC LIÊM – NGỌN LỬA TUỔI THƠ GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào một giai đoạn đầy thử thách, ở vùng đất Bạc Liêu có một cậu bé mới mười ba tuổi đã bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Cậu bé ấy tên là Phùng Ngọc Liêm, sinh ngày 10 tháng 7 năm 1955 tại ấp Mỹ Đông, xã Mỹ Quới, huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng cũ, nay thuộc thành phố Cần Thơ. Khi tuổi đời còn rất nhỏ, Phùng Ngọc Liêm đã trở thành một chiến sĩ của Đội Biệt động thị xã Bạc Liêu.
Tuổi thơ của Liêm không giống tuổi thơ của những đứa trẻ trong thời bình. Khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn được đến trường, vui chơi cùng gia đình thì cuộc sống của cậu đã sớm gắn với những nhiệm vụ của cách mạng. Cậu lớn lên giữa những câu chuyện về quê hương, về những người đã hy sinh và về ước mong một ngày đất nước được hòa bình. Những điều ấy dần hình thành trong cậu một tình cảm đặc biệt đối với quê hương.
Tháng 2 năm 1968, khi mới mười ba tuổi, Phùng Ngọc Liêm chính thức tham gia cách mạng. Cậu trở thành một trong những chiến sĩ nhỏ tuổi hoạt động trong lực lượng biệt động ở Bạc Liêu.
Một cậu bé mười ba tuổi bước vào những năm tháng chiến tranh chắc chắn không thể có sự từng trải như những người lớn. Nhưng tuổi nhỏ không đồng nghĩa với thiếu ý chí. Trong quá trình hoạt động, Liêm dần trưởng thành nhờ sự dìu dắt của đồng đội và chính những thử thách mà cậu phải đối mặt mỗi ngày.
Cậu hiểu rằng mình còn nhỏ, vì vậy càng phải cẩn thận và cố gắng học hỏi. Mỗi nhiệm vụ đều giúp cậu thêm trưởng thành, mỗi lần cùng đồng đội làm việc lại cho cậu hiểu hơn về trách nhiệm của một người chiến sĩ.
Sau những đợt Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, tình hình chiến trường có nhiều thay đổi. Lực lượng cách mạng phải đối mặt với những khó khăn mới, trong đó có việc bảo toàn cơ sở và duy trì phong trào ở địa phương. Chính trong hoàn cảnh ấy, những chiến sĩ trẻ như Phùng Ngọc Liêm càng phải thể hiện sự kiên trì và lòng dũng cảm.
Ở tuổi mười ba, điều đáng quý nhất ở Liêm không phải là cậu đã làm được những việc lớn lao đến đâu, mà là tinh thần trách nhiệm mà cậu sớm có được. Cậu hiểu rằng mình là một phần của tập thể. Vì vậy, những việc được giao đều được thực hiện với sự nghiêm túc của một người đã xác định rõ trách nhiệm của mình.
Những năm tháng ấy đã tôi luyện Phùng Ngọc Liêm từ một cậu bé thành một người chiến sĩ trẻ. Càng trưởng thành, cậu càng hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ nằm trong tình cảm dành cho quê hương mà phải được thể hiện bằng hành động và sự kiên trì.
Tên tuổi Phùng Ngọc Liêm sau này gắn với hình ảnh một người chiến sĩ nhỏ tuổi gan dạ của vùng đất Bạc Liêu. Những đóng góp của ông trong thời kỳ kháng chiến được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam cũng nhắc đến ông như một tấm gương tiêu biểu về lòng yêu nước và ý chí của tuổi trẻ.
Điều khiến câu chuyện về Phùng Ngọc Liêm đặc biệt xúc động là ông bước vào cuộc kháng chiến khi tuổi đời còn quá trẻ. Những năm tháng đáng lẽ dành cho học tập và vui chơi lại trở thành những năm tháng ông gắn bó với quê hương trong hoàn cảnh chiến tranh.
Nhưng câu chuyện ấy không chỉ để chúng ta nhớ về một người anh hùng nhỏ tuổi. Nó còn khiến chúng ta suy nghĩ về giá trị của hòa bình. Một đứa trẻ hôm nay có thể đến trường, có thể đọc sách, vui chơi cùng bạn bè và mơ ước về tương lai của mình. Đó là những điều rất bình thường trong cuộc sống hiện tại, nhưng đối với nhiều trẻ em của những thế hệ trước, những điều bình thường ấy từng là một ước mơ xa xỉ.
Vì thế, khi nhắc đến Phùng Ngọc Liêm, điều chúng ta cần nhớ không phải là chiến tranh đã khốc liệt như thế nào, mà trước hết là những người trẻ tuổi ấy đã phải trưởng thành quá sớm. Họ đã dành những năm tháng đẹp đẽ của tuổi trẻ cho một mục tiêu lớn hơn bản thân mình.
Ngày hôm nay, tuổi trẻ có một nhiệm vụ khác. Không còn chiến tranh, người trẻ có thể cống hiến bằng học tập, lao động, sáng tạo, tình nguyện và những việc làm có ích cho cộng đồng. Một học sinh chăm chỉ học tập, một đoàn viên nhiệt tình với hoạt động xã hội hay một thanh niên sẵn sàng giúp đỡ người khác đều đang góp một phần nhỏ vào sự phát triển của quê hương.
Phùng Ngọc Liêm đã để lại một câu chuyện đặc biệt về tuổi trẻ. Từ một cậu bé của miền quê Nam Bộ, ông trở thành một người chiến sĩ được lịch sử ghi nhớ. Cuộc đời ấy nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ dù ở bất kỳ thời đại nào cũng luôn có thể tạo nên những giá trị đẹp đẽ nếu biết sống có lý tưởng và trách nhiệm.
Năm tháng đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ nhỏ tuổi Phùng Ngọc Liêm vẫn còn đó như một ngọn lửa của tuổi trẻ. Ngọn lửa ấy không phải để nhắc chúng ta về chiến tranh, mà để nhắc mỗi thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống sao cho xứng đáng với những gì cha anh đã trao lại.



