Bài viết

PHÙNG NGỌC LIÊM – TUỔI TRẺ GIỮA MÙA XUÂN MẬU THÂN 1968

Mùa Xuân năm 1968, khi nhiều người đang chuẩn bị đón Tết, chiến trường miền Nam bước vào một trong những thời khắc dữ dội nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

10/08/2026Xã Thàng Tín (Đoàn xã Thàng Tín)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÙNG NGỌC LIÊM – TUỔI TRẺ GIỮA MÙA XUÂN MẬU THÂN 1968

Mùa Xuân năm 1968, khi nhiều người đang chuẩn bị đón Tết, chiến trường miền Nam bước vào một trong những thời khắc dữ dội nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Từ thành thị đến nông thôn, từ những căn cứ cách mạng đến những khu phố đông dân, tiếng súng vang lên trong một mùa Xuân mà lịch sử sau này gọi bằng một cái tên đặc biệt: Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.

Trong dòng chảy lớn lao ấy có những con người mà tuổi đời còn rất trẻ.

Một trong số đó là Phùng Ngọc Liêm, người con của vùng đất Nam Bộ, một chiến sĩ nhỏ tuổi tham gia hoạt động cách mạng trong những năm chiến tranh.

Câu chuyện về Liêm khiến người ta nhớ rằng chiến tranh không chỉ được viết bởi những vị tướng hay những người lính trưởng thành. Trong những năm tháng ấy, có cả những thiếu niên đã sớm bước vào cuộc đấu tranh của dân tộc.

Tuổi thơ của những người như Phùng Ngọc Liêm không giống tuổi thơ của những đứa trẻ hôm nay.

Đằng sau những con đường làng, những mái nhà và những cánh đồng là một đất nước đang bị chia cắt. Những người trẻ lớn lên trong chiến tranh sớm chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, chứng kiến những người thân phải xa nhà và chứng kiến những người lớn quanh mình tham gia cách mạng.

Với họ, chiến tranh không phải một khái niệm nằm trong sách.

Chiến tranh hiện diện ngay trước mắt.

Trong hoàn cảnh ấy, Phùng Ngọc Liêm tham gia hoạt động cách mạng khi tuổi đời còn rất nhỏ.

Điều khiến câu chuyện của Liêm trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở tuổi tác, mà còn ở tinh thần của một thế hệ trẻ đã sớm lựa chọn đứng về phía quê hương.

Mậu Thân 1968 diễn ra trong một hoàn cảnh đặc biệt.

Đêm giao thừa và những ngày đầu năm mới vốn là thời điểm người Việt Nam hướng về gia đình, về bàn thờ tổ tiên và về quê hương. Nhưng tại miền Nam, hàng loạt cuộc tiến công diễn ra trên nhiều địa bàn.

Sài Gòn – Gia Định rung chuyển.

Huế bước vào những ngày chiến đấu khốc liệt.

Nhiều thành phố, thị xã và căn cứ quân sự trở thành những điểm nóng của cuộc chiến.

Trong những ngày ấy, mỗi con người tham gia cách mạng đều phải đối diện với những lựa chọn nghiệt ngã.

Điều đáng nói là trong chiến tranh, tuổi trẻ thường đến rất nhanh.

Một cậu bé có thể chỉ vài năm trước còn chơi đùa bên bạn bè, nhưng khi đất nước có chiến tranh, em có thể trở thành một người đưa tin, một giao liên, một chiến sĩ.

Phùng Ngọc Liêm là một hình ảnh như vậy.

Câu chuyện của Liêm nhắc chúng ta về một lớp thanh thiếu niên miền Nam đã lớn lên trong chiến tranh và mang trong mình ý thức rất sớm về trách nhiệm với quê hương.

Những người trẻ ấy không có những trang bị đầy đủ như một người lính trưởng thành.

Nhưng họ có lòng dũng cảm.

Có sự nhanh nhẹn.

Có khả năng thuộc đường, thuộc địa bàn.

Và quan trọng hơn hết là họ có niềm tin.

Trong những năm chiến tranh, một người giao liên hay chiến sĩ hoạt động bí mật phải đối diện với hiểm nguy thường trực.

Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến mất mạng.

Một con đường quen thuộc có thể trở thành nơi nguy hiểm.

Một cuộc gặp gỡ có thể quyết định sự sống còn của cả một mạng lưới.

Chính vì vậy, những người trẻ tham gia cách mạng đã phải trưởng thành trước tuổi.

Họ học cách im lặng.

Học cách quan sát.

Học cách ghi nhớ.

Học cách vượt qua nỗi sợ.

Và quan trọng nhất, học cách đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an toàn của bản thân.

Những câu chuyện như Phùng Ngọc Liêm không thể tách rời khỏi bối cảnh lớn của Mậu Thân 1968.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân đã trở thành một bước ngoặt quan trọng của cuộc chiến tranh Việt Nam.

Dù tổn thất của lực lượng cách mạng là rất lớn, cuộc tiến công đã tạo ra tác động mạnh về quân sự, chính trị và ngoại giao, góp phần làm thay đổi cục diện chiến tranh và thúc đẩy quá trình dẫn đến đàm phán Paris.

Nhưng phía sau những đánh giá chiến lược ấy là những con người cụ thể.

Những người đã đi vào thành phố.

Những người mở đường.

Những người chuyển tin.

Những người chiến đấu.

Những người hy sinh.

Và những người trở về với ký ức không bao giờ quên.

Phùng Ngọc Liêm là một trong những biểu tượng của tuổi trẻ trong thời kỳ ấy.

Câu chuyện của một người trẻ khiến chúng ta phải nhìn lại chiến tranh từ một góc độ khác.

Đó là góc nhìn của tuổi thơ bị chiến tranh lấy đi.

Một đứa trẻ đáng lẽ phải được đến trường, được vui chơi, được sống bên gia đình, nhưng lại phải đối diện với bom đạn và hiểm nguy.

Ngày nay, khi những thế hệ sinh ra trong hòa bình nhìn lại, điều dễ khiến người ta xúc động nhất không phải là chiến công được kể bằng những con số.

Mà là câu hỏi:

Một người trẻ đã phải lớn lên như thế nào giữa chiến tranh?

Và họ đã phải đánh đổi những gì?

Phùng Ngọc Liêm cùng thế hệ của mình đã không có một tuổi trẻ bình thường.

Họ đã sống trong một thời đại mà sự lựa chọn của mỗi con người đôi khi được quyết định bởi hoàn cảnh của đất nước.

Có những người đi qua chiến tranh và trở về.

Có những người mãi mãi nằm lại.

Nhưng dù kết thúc cuộc đời ở tuổi nào, họ đều để lại một câu chuyện cho thế hệ sau.

Một câu chuyện về trách nhiệm.

Một câu chuyện về lòng yêu nước.

Một câu chuyện về những người trẻ đã sống trong những năm tháng mà đất nước chưa có hòa bình.

Mậu Thân 1968 rồi cũng đi qua.

Nhưng chiến tranh chưa kết thúc.

Sau Mậu Thân, cuộc chiến tiếp tục kéo dài thêm nhiều năm.

Những người lính trẻ vẫn tiếp tục lên đường.

Những chiến trường mới lại mở ra.

Từ Nam Bộ, Trung Bộ đến Tây Nguyên, từ Trường Sơn đến các đô thị, cuộc chiến tiếp tục đòi hỏi thêm những con người mới.

Những thế hệ trẻ tiếp nối nhau.

Và trong dòng người ấy, có những chàng trai từ những vùng núi phía Bắc, từ những bản làng xa xôi như Hoàng Su Phì, cũng lên đường vào Nam chiến đấu.

Họ đi sau mùa Xuân Mậu Thân.

Họ đi qua những năm tháng ác liệt nhất của cuộc chiến.

Và cuối cùng, họ sẽ có mặt trong mùa Xuân năm 1975 – mùa Xuân của ngày đất nước thống nhất.

Từ tuổi trẻ của Mậu Thân đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một hành trình dài.

Một hành trình được viết bằng máu, nước mắt, niềm tin và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Trong hành trình ấy, những cái tên như Phùng Ngọc Liêm nhắc chúng ta rằng lịch sử không chỉ thuộc về những người đứng trên những đài tưởng niệm.

Lịch sử thuộc về tất cả những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh trong thời đại của mình.

Và mỗi khi nhắc đến Mậu Thân 1968, chúng ta không chỉ nhớ đến những trận đánh.

Chúng ta phải nhớ đến những người trẻ đã bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn quá nhỏ.

Để rồi từ những mùa Xuân đầy khói lửa ấy, một thế hệ đã đi đến mùa Xuân toàn thắng của năm 1975.

Mười bảy năm, từ Mậu Thân đến ngày toàn thắng, là một chặng đường dài của dân tộc. Nhưng trong chặng đường ấy, tuổi trẻ Việt Nam đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ: họ đã đem những năm tháng đẹp nhất của đời mình đặt vào vận mệnh của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn