Phùng Ngọc Quý
Phùng Ngọc Quý sinh ngày 01 tháng 5 năm 1959, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn in hằn dấu vết chiến tranh. Tuổi thơ của Quý không ồn ào, nhưng sớm hun đúc trong lòng một ý thức rõ ràng về trách nhiệm của người thanh niên khi Tổ quốc cần.
Tháng 11 năm 1977, khi vừa tròn mười tám tuổi, Phùng Ngọc Quý nhập ngũ. Ngày lên đường, balô gọn nhẹ, hành trang lớn nhất là niềm tin và sự quyết tâm. Anh rời gia đình, rời mái nhà thân quen để bước vào môi trường quân đội – nơi mỗi ngày đều là một thử thách về ý chí và kỷ luật.
Quý được biên chế, học tập và rèn luyện tại Trường Sỹ quan Công binh. Ở đó, người lính trẻ làm quen với những bài huấn luyện nghiêm ngặt, những thao tác kỹ thuật đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, và những ngày dài trên thao trường nắng gió. Công binh không phải lúc nào cũng hiện diện nơi tuyến đầu, nhưng lại là lực lượng đi trước mở đường, đi sau giữ vững, lặng lẽ đảm bảo an toàn cho đồng đội.
Giữa những buổi học căng thẳng và những đêm trực dài, hoa lửa của người lính công binh nhen lên trong lòng Phùng Ngọc Quý. Đó là ngọn lửa của sự kiên nhẫn, của tinh thần cẩn trọng và ý thức rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến tập thể. Quý học cách làm việc bằng cái đầu tỉnh táo và đôi tay vững vàng, luôn đặt an toàn và kỷ luật lên hàng đầu.
Dù mang quân hàm Hạ sỹ, Quý luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Anh không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ và đáng tin cậy. Với anh, mỗi ngày đứng vững trong đội hình, mỗi bài học hoàn thành trọn vẹn cũng chính là một chiến công thầm lặng của người lính.
Năm 1980, Phùng Ngọc Quý xuất ngũ, khép lại hơn hai năm rèn luyện trong quân đội. Ngày rời Trường Sỹ quan Công binh, anh mang theo quân hàm giản dị, nhưng trong hành trang là cả một kho ký ức của tuổi trẻ đã được tôi luyện trong kỷ luật và trách nhiệm.
Trở về đời thường, Phùng Ngọc Quý lại hòa vào nhịp sống của nhân dân. Nhưng trong cách sống cẩn trọng, trong thái độ làm việc nghiêm túc, vẫn còn đó dấu ấn của một thời hoa lửa. Ngọn lửa ấy không bùng cháy rực rỡ, mà cháy âm thầm, bền bỉ – như chính con đường của người lính công binh năm xưa.



