Phùng Quang Thanh từ chiến sĩ trận đánh đồi không tên tới Đại tướng Quân đội nhân dân Việt Nam
Có một chi tiết lịch sử vô cùng đặc biệt về Đại tướng Phùng Quang Thanh (1949 – 2021) mà bạn đang nhắc tới: Đó chính là trận đánh trên đồi Không Tên trong chiến dịch Đường 9 - Nam Lào (năm 1971). Dưới đây là câu chuyện về người chiến sĩ anh hùng năm ấy, trước khi ông trở thành Bộ trưởng Bộ Quốc phòng: Lúc bấy giờ, ông Phùng Quang Thanh là Thượng sĩ, Đại đội phó Đại đội 9, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320. Nhiệm vụ của đơn vị ông là chốt giữ và tấn công quân địch tại một cao điểm quân sự (được gọi là đồi Không Tên). Quân địch tập trung hỏa lực cực mạnh để đánh chiếm cao điểm. Đại đội của ông bị thương vong nhiều, bản thân ông cũng bị thương nặng. Dù bị thương ở tay và mất máu nhiều, ông Phùng Quang Thanh vẫn không rời vị trí chỉ huy. Khi tay trái bị gãy, ông đã nhờ đồng đội dùng băng buộc chặt tay vào ngực để không bị vướng, rồi tiếp tục cầm súng, chỉ huy đơn vị đánh lui nhiều đợt tấn công của đối phương. Hình ảnh người đại đội phó trẻ tuổi với cánh tay treo trước ngực vẫn dẫn đầu đơn vị xông lên chiếm lại mục tiêu đã trở thành biểu tượng tiếp thêm sức mạnh cho toàn chiến trường lúc bấy giờ. Nhờ thành tích đặc biệt xuất sắc tại đồi Không Tên và trong chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, ông Phùng Quang Thanh đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào tháng 9/1971, khi mới 22 tuổi. Câu chuyện tại đồi Không Tên là "lửa thử vàng" đầu tiên trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Tinh thần quyết chiến đó đã theo ông suốt hành trình từ một người lính trực tiếp cầm súng đến khi trở thành Tổng Tham mưu trưởng và sau đó là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Những người từng làm việc với Đại tướng Phùng Quang Thanh đều nhận xét ông là người điềm tĩnh, quyết đoán nhưng rất tình cảm với đồng đội – tố chất được rèn luyện từ chính những năm tháng "hoa lửa" nơi chiến trường gian khổ nhất. Một chi tiết cảm động sau chiến tranh: Dù ở cương vị cao, Đại tướng vẫn luôn đau đáu về những đồng đội đã ngã xuống tại những vùng đất "không tên" dọc dãy Trường Sơn. Ông dành nhiều tâm huyết cho công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ và chăm lo đời sống cho các gia đình có công với cách mạng, như một cách để tri ân những người đã cùng ông đi qua thời hoa lửa ấy.


