Cựu chiến binh

Phùng Quốc Tuấn - Những tháng ngày bám trụ nơi biên giới Tây Nam

Câu chuyện ghi lại quá trình tham gia quân ngũ và trực tiếp làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới Tây Nam trong giai đoạn sau chiến tranh, phản ánh rõ những khó khăn, gian khổ và tinh thần kiên cường của người lính trong nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Hải Phòng01/04/2026Nguyễn Thái Anh (đoàn phường Chu Văn An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phùng Quốc Tuấn, sinh năm 1963, lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa bước qua chiến tranh, đang từng bước ổn định và phát triển. Tuổi thơ của tôi không còn phải đối mặt trực tiếp với bom đạn, nhưng những ký ức và câu chuyện về chiến tranh vẫn hiện hữu trong từng mái nhà, từng con đường quê.

Những năm tháng đó đã nuôi dưỡng trong tôi ý thức về trách nhiệm của một công dân đối với Tổ quốc. Khi đến tuổi trưởng thành, tôi quyết định lên đường nhập ngũ, tiếp nối truyền thống của thế hệ đi trước.

Những ngày đầu bước vào môi trường quân đội là một thử thách lớn. Từ một thanh niên quen với cuộc sống tự do, tôi phải làm quen với kỷ luật nghiêm ngặt, với những quy định chặt chẽ trong từng hoạt động. Mỗi ngày đều bắt đầu từ rất sớm, với các nội dung huấn luyện thể lực, kỹ thuật chiến đấu và rèn luyện ý chí.

Sau thời gian huấn luyện, tôi được biên chế vào đơn vị bộ binh và nhận nhiệm vụ tại khu vực biên giới Tây Nam. Đây là địa bàn có điều kiện tự nhiên khắc nghiệt, địa hình chủ yếu là rừng rậm, xen kẽ đồng bằng và vùng trũng, gây nhiều khó khăn cho việc cơ động và sinh hoạt.

Chúng tôi thường xuyên hành quân dài ngày trong rừng, mang theo đầy đủ trang bị, lương thực và vũ khí. Đường đi không có lối mòn rõ ràng, nhiều đoạn phải tự mở đường. Thời tiết nắng nóng, độ ẩm cao khiến thể lực tiêu hao nhanh, nhưng không ai được phép chậm lại.

Một trong những nhiệm vụ quan trọng của đơn vị là tổ chức tuần tra, phục kích và giữ vững các điểm chốt. Có những đêm chúng tôi phải nằm im giữa rừng hàng giờ, thậm chí suốt cả đêm, để đảm bảo yếu tố bí mật. Trong không gian tĩnh lặng, mọi giác quan đều được căng lên, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể là tín hiệu của tình huống bất thường.

Tôi vẫn nhớ một lần đơn vị thực hiện nhiệm vụ phục kích tại một khu vực nghi ngờ có hoạt động xâm nhập. Đêm đó, chúng tôi triển khai đội hình từ rất sớm, từng người vào vị trí, giữ im lặng tuyệt đối. Thời gian trôi chậm, không gian rừng đêm khiến cảm giác chờ đợi càng trở nên căng thẳng.

Dù tình huống không diễn ra như dự kiến, nhưng toàn bộ nhiệm vụ vẫn được thực hiện nghiêm túc. Sau khi kết thúc, chúng tôi rút về an toàn, kiểm tra quân số đầy đủ. Những lúc như vậy, điều khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhất là tất cả anh em đều trở về nguyên vẹn.

Bên cạnh nhiệm vụ chiến đấu, chúng tôi còn phải đối mặt với nhiều khó khăn trong sinh hoạt. Nguồn nước không ổn định, lương thực phải tiết kiệm, bệnh tật – đặc biệt là sốt rét – luôn rình rập. Có những thời điểm sức khỏe giảm sút rõ rệt, nhưng nhiệm vụ không cho phép dừng lại.

Trong hoàn cảnh đó, tình đồng đội trở thành chỗ dựa quan trọng. Chúng tôi chia sẻ với nhau từng phần ăn, hỗ trợ nhau trong công việc, chăm sóc nhau khi ốm đau. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh em ngồi lại với nhau, nhắc về quê hương, về gia đình – đó là nguồn động viên tinh thần lớn.

Thời gian trôi qua, tôi dần quen với nhịp sống quân ngũ, trở nên vững vàng hơn trong mọi nhiệm vụ. Những trải nghiệm nơi biên giới không chỉ rèn luyện thể lực mà còn giúp tôi trưởng thành về suy nghĩ, nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của mình.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, tôi trở về địa phương, tiếp tục lao động, sản xuất và xây dựng cuộc sống. Những năm tháng trong quân đội trở thành hành trang quý giá, giúp tôi vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống sau này.

Giờ đây, khi nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi luôn trân trọng những gì mình đã trải qua. Đó không chỉ là những tháng ngày gian khổ, mà còn là quãng đời ý nghĩa, nơi tôi được rèn luyện, được cống hiến và được sống hết mình với trách nhiệm của một người lính.

“Thời hoa lửa” đối với tôi không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là biểu tượng của tuổi trẻ – một thời sống có lý tưởng, có kỷ luật và luôn sẵn sàng vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn