Phùng Thanh Vân
Phùng Thanh Vân tên thường gọi là Hai Vân, con thứ 6 trong một gia đình nông dân đông anh em. Quê tại làng Gia Thuận, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang.
Phùng Thanh Vân tên thường gọi là Hai Vân, con thứ 6 trong một gia đình nông dân đông anh em. Quê tại làng Gia Thuận, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang.
Năm 1949, ông tham gia cách mạng tại xã nhà. Năm 1952, gia nhập đoàn “Dân - Quân - Chính” liên xã Tân Phước, Gia Thuận, Tân Niên Tây, Kiểng Phước, Vàm Láng. Sau hiệp định Giơ-nơ-vơ 1954, ông được phân công ở lại miền Nam tiếp tục hoạt động trong hoàn cảnh mới.
Năm 1956, ngụy quyền Sài Gòn đánh phá ác liệt cơ sở cách mạng, truy bắt những người kháng chiến còn mai phục ở lại miền Nam. Với tinh thần cách mạng triệt để, không khuất phục kẻ thù, ông cùng một số đồng chí qua rừng Sác ở Lý Nhơn (nay thuộc Cần Giờ, thành phố Hồ Chí Minh), cất chòi cư trú giữa rừng, đốn củi, chài lưới, bắt cua, xìa ... bán lấy tiền mua gạo sinh sống, chờ thời cơ.
Năm 1960, hưởng ứng phong trào Đồng Khởi do Đảng phát động, ông trở về quê nhà bắt liên lạc với một số đồng chí khác, vùng lên làm công tác diệt tề trừ gian, phá thế kềm kẹp của Mỹ - ngụy.
Năm 1961, ông được cử làm Bí thư chi bộ xã Gia Thuận. Ngày 17/11/1961, ông chỉ huy đội du kích xã phối hợp với đơn vị chủ lực 206 của huyện và 1 cơ sở nội tuyến tấn công tiêu diệt đồn Gia Thuận, thu toàn bộ vũ khí, đồng thời phát động nhân dân vùng lên giải phóng toàn xã Gia Thuận (xã giải phóng đầu tiên của huyện).
Năm 1963, ông được bầu vào Ban chấp hành Huyện ủy, với nhiệm vụ Huyện ủy viên phụ trách xã Gia Thuận, Tân Phước, Tân Niên Tây.
Năm 1965, ông được đề bạt làm Trưởng ban binh vận huyện, tổ chức gầy dựng Ban binh vận các xã trong phạm vi Gò Công.
Năm 1969, ông được chỉ định làm Bí thư Huyện ủy huyện Đông (huyện Gò Công cũ). Lúc này, hoạt động cách mạng ở huyện Đông gặp rất nhiều khó khăn do địch phản kích ác liệt sau tổng tấn công Mậu Thân 1968. Với tinh thần cách mạng tiến công, vượt mọi khó khăn, gian khổ, ông cùng tập thể Huyện ủy kiên cường bám trụ, đối phó nhiều âm mưu thủ đoạn của địch, từng bước đưa phong trào tiến lên, đánh phá nhiều cuộc càn quét của biệt kích địch, giành lại quyền làm chủ với nhiều mức độ khác nhau ở một số xã ven sông biển và kiên trì chuyển thế, chuyển lực, tạo điều kiện để Đảng - Quân - Dân tham gia tốt đợt A tháng 4/ 1970 của toàn miền phát động, đánh lui địch từng bước, giành thắng lợi từng phần, để rồi sang đợt B tháng 6/1970 tiến lên làm lỏng hệ thống kềm kẹp, bình định của chúng.
Năm 1971, Tỉnh ủy chủ trương thành lập tỉnh Gò Công với 4 ban cán sự Đảng ở 4 vùng và 1 ban cán sự thị xã. Lúc này, ông được phân công làm Bí thư Ban cán sự thị xã Gò Công, vốn là trung tâm chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa của tỉnh Gò Công, nên lực lượng địch khá đông về quân số, khá nhiều về phương tiện chiến tranh, khá mạnh về kinh tế - xã hội. Tuy vậy, với tinh thần cách mạng tiến công, ông bám sát địa bàn, động viên, giáo dục cán bộ đảng viên, giữ vững tinh thần chiến đấu và công tác, đồng thời cử cán bộ chui vào nội ô thị xã xây dựng cơ sở trong quần chúng lao động, học sinh, giáo chức... chuẩn bị thực lực hưởng ứng chiến dịch tổng hợp Xuân - Hè 1972, đấu tranh vũ trang chính trị, binh vận làm căng kéo địch cho vùng nông thôn chuyển lên.
Cuối năm 1972, trong một trận càn lớn của địch vào căn cứ Ban cán sự thị xã (ở Bình Xuân) ông anh dũng hy sinh lúc mới 47 tuổi.
Ông được Nhà nước truy tặng Huân chương Độc lập hạng II.



