Phùng Thị Khoán và ngày mưa trên Hoàng Liên Sơn

Ngày hôm ấy, mưa rừng nặng hạt, đường núi trơn trượt đến mức mỗi bước đi đều phải cẩn thận. Phùng Thị Khoán cùng nhóm thanh niên tình nguyện nữ đang mở đường Hoàng Liên Sơn, gùi đất và san đá qua những đoạn sạt lở. Cơn mưa không chỉ làm tay cô lạnh tê, mà còn khiến từng viên đá trở nên trơn như mỡ.
Một tảng đá lớn bất ngờ trượt xuống, suýt chạm chân một cô bạn trong nhóm. Khoán lao tới, đỡ bạn kịp lúc. Cả nhóm đứng đó, ướt sũng và sợ hãi, nhưng không ai khóc, chỉ nắm tay nhau thật chặt. Khoán thầm nhủ: “Nếu chúng ta sợ hãi, con đường sẽ không bao giờ thông.” Những giây phút ấy, cô cảm nhận rõ ràng sức mạnh của tinh thần đồng đội: không ai bỏ ai lại, không ai được phép gục ngã.
Buổi trưa, cả nhóm dừng lại nghỉ dưới tán rừng, chia nhau miếng cơm nắm và nước mưa hứng từ lá cây. Khoán ngồi lặng lẽ, nhìn dòng nước chảy xuống núi, nghĩ về quê hương Phú Thọ xa xôi. Tuổi xuân của cô đang nằm lại trên từng nhát cuốc, từng gùi đất, nhưng cô không hối hận. Vì ở nơi này, từng bước chân của cô góp phần nối hậu phương với tiền tuyến, góp phần bảo vệ non sông.
Khi mưa tạnh, mặt đường bùn lầy ánh lên ánh nắng yếu ớt, cả nhóm lại bắt đầu công việc. Khoán lau mồ hôi, nở nụ cười nhỏ với cô bạn bên cạnh, và cùng nhau bước tiếp. Ngày ấy, giữa núi rừng Hoàng Liên Sơn, cô học được một điều: sức mạnh không nằm ở tuổi trẻ hay thể lực, mà ở ý chí và lòng dũng cảm. Những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé ấy, với Khoán, là cả tuổi thanh xuân và niềm tự hào không thể nào quên.



