Bài viết

PHÙNG TIẾN LONG – NGƯỜI ĐỨNG LÊN TỪ NHỮNG MẤT MÁT

PHÙNG TIẾN LONG – NGƯỜI ĐỨNG LÊN TỪ NHỮNG MẤT MÁT Ông Phùng Tiến Long (1945–2023) đã đi qua một chặng đường đặc biệt của lịch sử dân tộc. Cuộc đời ông gắn với nghề y, với màu áo lính, với những năm tháng chiến đấu nơi biên cương Hà Giang và với một nghị lực đáng kính của người thương binh sau chiến tranh.

Tuyên Quang24/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÙNG TIẾN LONG – NGƯỜI ĐỨNG LÊN TỪ NHỮNG MẤT MÁT

Ông Phùng Tiến Long (1945–2023) đã đi qua một chặng đường đặc biệt của lịch sử dân tộc. Cuộc đời ông gắn với nghề y, với màu áo lính, với những năm tháng chiến đấu nơi biên cương Hà Giang và với một nghị lực đáng kính của người thương binh sau chiến tranh.

Nếu phải dùng một câu để nói về cuộc đời ông, có lẽ đó là: thân thể có thể mang thương tích, nhưng ý chí cống hiến thì không bao giờ khuất phục.

Năm 1985, khi chiến trường Vị Xuyên vẫn ngày đêm chìm trong tiếng pháo, những người lính nơi tuyến đầu phải đối mặt với hiểm nguy gần như thường trực. Giữa những trận pháo dồn dập, ông Phùng Tiến Long cũng không tránh khỏi số phận khắc nghiệt của chiến tranh.

Một mảnh pháo đối phương găm sâu vào bắp chân.

Chỉ trong khoảnh khắc, người lính đang làm nhiệm vụ nơi chiến trường trở thành một thương binh. Vết thương rất nặng, xương chân bị vỡ, tổn thương nghiêm trọng. Ông được đồng đội khẩn trương đưa về Bệnh viện Dân y Hà Giang để cấp cứu.

Nhưng những nỗ lực cứu chữa không thể giữ lại được chân phải.

Các bác sĩ buộc phải tháo khớp, cắt bỏ chân phải để giữ lại tính mạng cho ông.

Có lẽ, với một người lính, đó là một trong những khoảnh khắc đau đớn nhất của cuộc đời.

Người thầy thuốc từng nhiều năm chăm sóc, cứu chữa cho những người bị thương nơi chiến trường, giờ đây lại nằm trên giường bệnh, trở thành người cần được cứu chữa.

Có những nỗi đau không thể đo bằng vết thương trên cơ thể.

Đó là nỗi đau khi tỉnh lại và nhận ra một phần cơ thể của mình đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Đó là cảm giác của một người từng bước đi bằng chính đôi chân mình giữa những cung đường biên giới, nay phải học cách sống với sự thiếu hụt ấy. Và hơn tất cả, đó là câu hỏi mà có lẽ người thương binh nào cũng từng tự hỏi: “Từ ngày mai, mình sẽ sống như thế nào?”

Chiến tranh kết thúc đối với nhiều người khi tiếng súng ngừng vang. Nhưng với ông Long, cuộc chiến thực sự với thương tật lại bắt đầu từ đó.

Rời bệnh viện, ông trở về với cuộc sống đời thường nhưng không còn nguyên vẹn như ngày ra trận. Những công việc vốn quen thuộc trở nên khó khăn. Một bước chân, một lần đứng lên, một đoạn đường đi lại – những điều tưởng như rất bình thường với người khỏe mạnh – với ông lại trở thành những thử thách.

Phía sau một người thương binh trở về là những tháng ngày tập làm quen với chiếc chân giả, tập giữ thăng bằng, tập bước đi và tập sống một cuộc sống mới. Mỗi bước đi có thể là một lần đau. Mỗi lần vấp ngã lại là một lần phải tự mình đứng dậy.

Nhưng điều khiến người ta kính trọng ở ông Long không chỉ là việc ông đã vượt qua thương tật, mà là ông không để thương tật quyết định giá trị của cuộc đời mình.

Ông từng là người thầy thuốc. Ông hiểu hơn ai hết giá trị của sự sống. Chính vì vậy, sau khi trở thành thương binh, ông càng trân trọng những ngày tháng mình còn được sống, được làm việc, được ở bên gia đình và được đóng góp cho cộng đồng.

Có thể ông không còn đôi chân lành lặn như trước, nhưng ông vẫn còn đôi tay, còn trí tuệ, còn trái tim của một người từng khoác áo lính và từng đứng trong hàng ngũ những người làm nghề cứu người.

Nhiều năm sau chiến tranh, ký ức về Vị Xuyên vẫn trở lại trong ông qua những đêm khó ngủ, qua những câu chuyện về đồng đội, qua những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Có những người đồng đội từng cùng ông chia sẻ gian khổ nhưng không có cơ hội trở về. Còn ông, dù mang thương tật suốt đời, vẫn may mắn được trở về với gia đình.

Và chính sự trở về ấy cũng mang theo một món nợ ân tình với những người đã hy sinh.

Ông hiểu rằng mình phải sống sao cho xứng đáng với phần tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường, xứng đáng với những đồng đội không trở về, và xứng đáng với sự hy sinh mà đất nước đã trải qua.

Thời gian có thể làm vết thương ngoài da lành lại, nhưng có những vết thương của chiến tranh không bao giờ thực sự biến mất. Nó nằm trong cơ thể người thương binh, trong ký ức của những đêm pháo kích, trong những cái tên đồng đội được nhắc lại với một khoảng lặng, và trong cả những tháng ngày gia đình âm thầm chăm sóc người trở về.

Ông Phùng Tiến Long đã mang theo những mất mát ấy cho đến cuối đời.

Nhưng ông không chọn cách sống trong mặc cảm hay đầu hàng số phận.

Từ một người lính bị mất đi một phần cơ thể nơi chiến trường, ông trở thành một người thương binh tiếp tục sống có ích. Sự kiên cường ấy không ồn ào, không cần những lời ca ngợi lớn lao. Nó hiện diện trong từng bước chân khó nhọc, trong cách ông đối diện với cuộc sống và trong nghị lực vượt lên sau những gì chiến tranh đã lấy đi.

Năm 2023, ông Phùng Tiến Long qua đời, khép lại một cuộc đời đã đi qua những năm tháng dữ dội của lịch sử.

Ông ra đi, nhưng câu chuyện về người thương binh từng đứng giữa lằn ranh sinh tử ấy vẫn còn ở lại.

Ở lại như một lời nhắc nhở rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau mỗi ngày bình yên là những con người đã gửi lại tuổi trẻ, máu xương và cả một phần thân thể của mình cho Tổ quốc.

Và với ông Phùng Tiến Long, có lẽ điều đáng quý nhất không phải là ông đã mất đi một chân trong chiến tranh, mà là sau khi mất đi một phần thân thể, ông vẫn giữ được một điều không gì có thể lấy đi: ý chí sống, lòng tự trọng và khát vọng tiếp tục cống hiến.

Thân thể có thể mang thương tích, nhưng ý chí cống hiến thì không bao giờ khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn