Anh hùng Lao động

PHÙNG VĂN BẰNG – NGƯỜI GÁC ĐÈN BIỂN GIỮ ÁNH SÁNG CHO TÀU RA VÀO CẢNG

Phùng Văn Bằng sinh năm 1936, quê làng My Động, xã Tiền Phong, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, từ tuổi thiếu niên ông đã rời quê ra Hải Phòng làm ăn, sinh sống. Sau ngày Hải Phòng được giải phóng, ông công tác tại Công ty Bảo đảm Hàng hải, thuộc tổ đèn Nam Triệu. Công việc của ông là bảo đảm hệ thống đèn biển hoạt động liên tục, giúp tàu thuyền ra vào cảng an toàn.

TP. Hồ Chí Minh13/08/2026xã Vĩnh Lại (Xã Vĩnh Lại)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÙNG VĂN BẰNG – NGƯỜI GÁC ĐÈN BIỂN GIỮ ÁNH SÁNG CHO TÀU RA VÀO CẢNG

Phùng Văn Bằng sinh năm 1936, quê làng My Động, xã Tiền Phong, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, từ tuổi thiếu niên ông đã rời quê ra Hải Phòng làm ăn, sinh sống.

Sau ngày Hải Phòng được giải phóng, ông công tác tại Công ty Bảo đảm Hàng hải, thuộc tổ đèn Nam Triệu. Công việc của ông là bảo đảm hệ thống đèn biển hoạt động liên tục, giúp tàu thuyền ra vào cảng an toàn.

Đó là một công việc thầm lặng. Những người làm nghề đèn biển phải sống và làm việc ở những nơi xa đất liền, chịu đựng cô đơn, thời tiết khắc nghiệt và nhiều hiểm nguy. Trong suốt nhiều năm, Phùng Văn Bằng luôn tìm cách cải tiến kỹ thuật.

Ông chuyển từ phương thức đốt đèn bằng hơi sang sử dụng ắc-quy, pin, cải tiến máy chớp điện và nhiều thiết bị khác. Không chỉ hoàn thành nhiệm vụ chuyên môn, ông còn tranh thủ thời gian dạy văn hóa cho anh em trong tổ.

Trong những năm chống chiến tranh phá hoại, những người làm công tác bảo đảm hàng hải phải đối mặt với bom đạn và thủy lôi. Tổ đèn Nam Triệu vẫn kiên trì giữ ánh sáng cho các tuyến hàng hải.

Ngày 6/4/1962, Phùng Văn Bằng được tham dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc và có dịp gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bác động viên ông tiếp tục cải tiến phương tiện, bảo đảm ánh sáng cho tàu ra vào cảng an toàn.

Ngày 3/5/1963, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.

Câu chuyện về Phùng Văn Bằng là câu chuyện về một người lao động không đứng ở nơi ồn ào nhất, nhưng công việc của ông có ý nghĩa đặc biệt. Trong những đêm biển tối đen, ánh đèn ông giữ sáng chính là tín hiệu dẫn đường cho những con tàu.

Một người con quê Thanh Miện đã dành cả tuổi trẻ cho những ngọn đèn biển Hải Phòng – lặng lẽ, bền bỉ và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHÙNG VĂN BẰNG – NGƯỜI GÁC ĐÈN BIỂN GIỮ ÁNH SÁNG CHO TÀU RA VÀO CẢNG | Câu chuyện thời hoa lửa