Phùng Văn Khầu – một đời trung thành lặng lẽ của người lính Cụ Hồ
Đọc và nghĩ về cuộc đời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phùng Văn Khầu, tôi không chỉ bắt gặp một chiến công hiển hách của Điện Biên Phủ, mà sâu xa hơn là hình ảnh một con người sống trọn vẹn với hai chữ trung thành – trung thành với Đảng, với Bác Hồ, với Tổ quốc, với nhân dân và với chính lương tâm của mình.
Sinh năm 1929 tại xã Đức Hồng, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, Phùng Văn Khầu lớn lên trong cơ cực, mồ côi mẹ khi mới hơn một tháng tuổi. Ông được nuôi nấng bởi xóm làng, họ mạc và cách mạng, để rồi từ đó, cuộc đời ông dường như đã được định hình: sinh ra để đi theo cách mạng. Từ một đứa trẻ đi ở đợ kiếm bát cơm ăn, rồi làm liên lạc cho đoàn thể, nhập ngũ đầu năm 1946 khi chưa tròn 17 tuổi, mù chữ nhưng hết mực trung thực, cẩn trọng, ông từng bước trưởng thành trong lửa đạn chiến tranh.
Sự trung thành của Phùng Văn Khầu không phải là khẩu hiệu, càng không phải điều được tô vẽ sau chiến công, mà được tôi rèn từ những tháng ngày gian khổ nhất. Khi làm anh nuôi, không biết chữ, ông dùng những hòn sỏi để ghi nhớ nhiệm vụ, tuyệt đối không sai sót. Trong những năm tháng “mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non”, ông kiên trì kéo pháo vào, kéo pháo ra, tự học cách ngắm bắn qua nòng pháo, chấp hành mệnh lệnh với niềm tin sắt son rằng “quân lệnh như sơn”. Nếu không có sự trung thành tuyệt đối, không thể có sự bền gan đến mức ấy.
Trên đồi E trong chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ, giữa mưa bom bão đạn, khi đồng đội lần lượt hy sinh, một mình ông nạp đạn, ngắm bắn, siết cò, tiêu diệt nhiều hỏa điểm của địch. Bùn đất, máu hòa lẫn trên thân người lính trẻ, tiếng gào gọi đồng đội khản đặc giữa chiến trường rực lửa. Chính trong khoảnh khắc ấy, sự trung thành của người lính dân tộc Nùng Phùng Văn Khầu được tôi luyện thành thép – thứ thép không gỉ của lòng son sắt với cách mạng.
Suốt cuộc đời, từ chiến trường Điện Biên đến Khe Sanh, Tà Cơn, Quảng Trị, khi máy bay địch rải truyền đơn, đọc loa dụ hàng với những lời hứa hẹn vật chất lớn lao, ông vẫn lặng lẽ đứng vững nơi tuyến lửa. Ông hiểu rằng, khi nhân dân đã không tiếc máu xương, khi đồng đội đã lấy thân mình che lửa đạn, thì người lính còn con đường nào khác ngoài trung thành đến cùng để xứng đáng làm người.
Năm 1969, ông lặng lẽ rời chiến trường ra Hà Nội dự Quốc khánh và được gặp Bác Hồ lần cuối khi Người đã hôn mê. Trước giường bệnh của Bác, ông gọi lớn hai tiếng “Bác ơi!” rồi ngất lịm. Ngày hôm sau, khi tin Bác mất chưa được công bố, người lính ấy lại âm thầm trở về chiến trường. Đó không chỉ là tình cảm thiêng liêng, mà là sự trung thành đến tận cùng của một học trò suốt đời học theo gương Bác.
Trở về đời thường, vẻ đẹp trung thành ấy càng hiện lên lặng lẽ và bền bỉ. Ông nhận Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng một cách giản dị, không phô trương. Ông tuyệt đối không đòi hỏi điều gì cho riêng mình, không lấy hơn phần dù chỉ là một viên thuốc, một cây kim, kiên quyết không để lợi ích riêng, đất đai hay tài sản rơi vào tay kẻ không xứng đáng. Với ông, trung thành không chỉ là chấp hành nhiệm vụ, mà là cách sống, là đạo làm người.
Suốt nhiều năm liền, sáng mùng 6 tháng Giêng, người anh hùng tóc râu bạc trắng, quân phục chỉnh tề, huân chương đỏ ngực lại có mặt ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám như một người giữ đền thầm lặng. Giữa hàng bia đá, ông trò chuyện, động viên sinh viên, trao truyền đạo học. Người từng mù chữ ngày nào, nay bằng chính cuộc đời mình nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của tri thức, của nhân cách và của lòng trung thành với Tổ quốc.
Anh hùng Phùng Văn Khầu ra đi thanh thản, nhẹ nhàng, trên chiếc giường nhỏ trong ngôi nhà thân yêu, giữa vòng tay gia đình. Cuộc đời ông như một bản kiểm điểm trọn vẹn, không lời biện minh, không điều hối tiếc. Những gì ông đã sống, đã làm, đã cống hiến chính là lời chào tạm biệt sâu sắc nhất gửi lại cho đời.
Với tôi, vẻ đẹp lớn nhất của Anh hùng Điện Biên Phủ Phùng Văn Khầu không chỉ nằm ở chiến công, mà ở sự trung thành tuyệt đối, bền bỉ và lặng thầm – một thứ trung thành đã trở thành mạch nguồn trong mát, nuôi dưỡng nhân cách người lính Cụ Hồ và soi sáng cho các thế hệ mai sau.
Nguồn : qdnd.vn



