PHÙNG VĂN KHẦU – NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Tác giả: Nguyễn Thị Thủy Tiên

Giữa những ngày tháng khốc liệt nhất của Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, trên những ngọn đồi đầy khói lửa, có một người lính luôn đứng bên khẩu pháo của mình. Đó là Phùng Văn Khầu, người dân tộc Nùng, một chiến sĩ pháo binh nổi tiếng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Khi tham gia chiến dịch, ông là Tiểu đội trưởng sơn pháo. Nhiệm vụ của ông là đưa những khẩu sơn pháo nhỏ nhưng cơ động vào những vị trí hiểm yếu, trực tiếp chi viện cho bộ binh và đánh phá các cứ điểm của quân Pháp.
Điện Biên Phủ khi ấy là một chiến trường vô cùng ác liệt. Pháo địch liên tục bắn xuống. Máy bay xuất hiện trên bầu trời. Mặt đất rung chuyển sau mỗi đợt pháo kích. Nhưng Phùng Văn Khầu cùng các chiến sĩ trong khẩu đội vẫn bám trụ trận địa.
Ông trực tiếp chỉ huy khẩu pháo, quan sát mục tiêu và tổ chức bắn chính xác vào các vị trí của địch. Mỗi phát pháo đều phải tính toán cẩn thận. Bởi đạn dược rất quý. Một phát bắn sai có thể khiến cả khẩu đội bị lộ vị trí. Nhưng một phát bắn chính xác có thể phá hủy hỏa điểm của địch và mở đường cho bộ binh tiến lên. Vì vậy, người tiểu đội trưởng phải luôn giữ được sự bình tĩnh giữa tiếng bom đạn.
Chiến trường không bao giờ cho người lính một khoảng thời gian an toàn lâu dài. Phùng Văn Khầu nhiều lần bị thương trong chiến đấu. Nhưng điều khiến đồng đội khâm phục là mỗi lần bị thương, ông vẫn tìm cách trở lại trận địa.
Máu có thể chảy. Vết thương có thể đau. Nhưng khẩu pháo vẫn phải hoạt động. Bộ binh phía trước vẫn đang chiến đấu. Và người tiểu đội trưởng hiểu rằng nếu mình rời vị trí, đồng đội sẽ mất đi một người chỉ huy ngay lúc cần nhất. Ông tiếp tục chiến đấu.
Bị thương – băng bó.
Băng bó xong – trở lại khẩu pháo.
Cứ như thế, ông cùng đồng đội kiên trì bám trụ cho đến những ngày cuối cùng của chiến dịch. Những phát đạn từ khẩu sơn pháo của Phùng Văn Khầu đã đánh trúng nhiều mục tiêu quan trọng của quân Pháp, góp phần tiêu diệt các hỏa điểm và chi viện cho bộ binh. Chiến công ấy không phải của riêng một người. Đó là công sức của cả khẩu đội. Nhưng người tiểu đội trưởng chính là người phải giữ vững tinh thần, tổ chức chiến đấu và đưa khẩu pháo hoạt động giữa mưa bom bão đạn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ngày 7/5/1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi. Đối với Phùng Văn Khầu, chiến thắng ấy là phần thưởng lớn nhất cho những ngày tháng bám trụ dưới làn đạn. Sau chiến dịch, những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Người ta có thể nhớ Điện Biên Phủ bằng tiếng hô “Địch đầu hàng!”. Nhưng trước khoảnh khắc ấy là hàng nghìn con người đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Trong số họ có Phùng Văn Khầu – người tiểu đội trưởng sơn pháo nhiều lần bị thương nhưng vẫn không rời trận địa.
Ông không chỉ bắn những phát pháo vào quân địch. Ông còn dùng chính sự kiên cường của mình để giữ vững tinh thần cho đồng đội.
Bị thương nhưng không lùi bước.
Khó khăn nhưng không bỏ trận địa.
Cho đến khi chiến thắng.
Và đó chính là hình ảnh đẹp của người lính Điện Biên:
“Còn trận địa là còn chiến đấu.
Còn đồng đội phía trước là còn phải đứng vững.”
Phùng Văn Khầu – người lính bên khẩu sơn pháo, đã để lại một câu chuyện giản dị mà hào hùng giữa những ngày tháng làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.



