Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phước An 2C - Trường Tiểu học Lý Tự Trọng: Ngọn Lửa Cháy Rực Giữa Cửa Ngõ Him Lam

Tinh thần chiến đấu quả cảm, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

19/03/2026Phước An 2C - Trường Tiểu học Lý Tự Trọng (Trường Tiểu học Lý Tự Trọng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Đứa con của đất nghèo Hà Tĩnh

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại làng Vĩnh Yên (nay là xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh). Anh lớn lên trong cái nghèo cùng cực của một gia đình nông dân không tấc đất cắm dùi. Bố mất sớm, anh phải đi ở đợ từ năm 13 tuổi.

Chính nỗi nhục của kiếp người làm thuê và lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc chàng thanh niên ấy lên đường nhập ngũ vào năm 1950. Trước khi ra trận, anh chỉ có một mong ước giản đơn: Đất nước hòa bình để mẹ già không còn phải đi làm thuê nữa.

2. Trận đánh mở màn chiến dịch lịch sử

Chiều ngày 13/3/1954, tiếng súng mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vang lên. Mục tiêu đầu tiên là cụm cứ điểm Him Lam — một "pháo đài" được thực dân Pháp xây dựng cực kỳ kiên cố với hệ thống lô cốt và dây thép gai dày đặc.

Tiểu đoàn 428 của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá mở đường. Dưới làn mưa bom bão đạn, các chiến sĩ ta lần lượt ngã xuống. Phan Đình Giót lúc đó là Tiểu đội phó, anh cùng đồng đội băng qua các lớp rào thép gai để phá hủy các lô cốt tiền tiêu.

3. "Tọa độ máu" tại Lô cốt số 3

Khi quân ta tiến vào sâu hơn, hỏa lực từ Lô cốt số 3 của địch bỗng rít lên điên cuồng. Đó là một ổ súng máy cực mạnh, khạc đạn liên hồi vào đội hình xung kích của ta. Bộ đội ta bị chặn đứng, nằm rạp xuống đất đá.

Phan Đình Giót lúc này đã bị thương rất nặng. Anh bị đạn bắn nát đùi, máu thấm đỏ cả ống quần, vai cũng trúng đạn. Nhưng anh vẫn không lùi bước, vừa lết vừa đẩy quả bộc phá cuối cùng về phía mục tiêu.

Tiếng thét giữa trận địa: "Các đồng chí! Hãy xông lên tiêu diệt hết lũ cướp nước!"

4. Giây phút hóa thân thành bất tử

Quả bộc phá cuối cùng nổ tung nhưng lô cốt số 3 vẫn chưa bị dập tắt hoàn toàn. Khẩu đại liên của địch sau vài giây im lặng lại tiếp tục phun lửa. Quân ta không thể tiến lên, thời gian quý báu của trận đánh đang trôi qua từng giây.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót nhìn thấy rõ họng súng đang khạc lửa qua lỗ châu mai. Với một nghị lực phi thường mà khoa học khó lòng giải thích, anh dồn chút sức tàn cuối cùng, rướn người vọt lên.

Anh không dùng súng, không dùng lựu đạn. Anh dùng chính lồng ngực gầy gò nhưng đầy chí thép của mình ép chặt vào lỗ châu mai.

Họng súng máy khựng lại. Một sự im lặng ghê người bao trùm trong vài giây. Thân hình anh hùng Phan Đình Giót như một tấm lá chắn sống, chặn đứng luồng đạn chết chóc.

5. Khúc vĩ thanh

"Xung phong!!!" – Tiếng hô vang dậy cả vùng trời Him Lam. Lợi dụng giây phút hỏa lực địch bị tê liệt, các chiến sĩ ta như những cơn lốc tràn lên, san phẳng cứ điểm Him Lam trong đêm đó.

Phan Đình Giót hy sinh khi vừa tròn 32 tuổi. Anh ra đi, nhưng đôi mắt vẫn như đang nhìn về phía đồng đội, nhìn về phía chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phước An 2C - Trường Tiểu học Lý Tự Trọng: Ngọn Lửa Cháy Rực Giữa Cửa Ngõ Him Lam | Câu chuyện thời hoa lửa