Phường 4 (Tp.CL)
Thuộc Tp.CL, thành lập ngày 23/9/1983, trên phần đất tách ra từ ấp Hòa Hiệp, x.Hòa An, diện tích tự nhiên hơn 190ha, phía đông-bắc giáp p.1 và p.2 (ranh giới là sông Cao Lãnh), đông-nam giáp p.6 (ranh giới là rạch Cái Tôm), tây-bắc giáp p.Hòa Thuận và x.Hòa An. Phường có 4 khóm (khóm 1, 2, 3 và 4).
Là tụ điểm dân cư từ cuối thế kỷ 17, đất đai màu mỡ nên hầu hết lập vườn và làm rẫy, nhiều nhà khá giả, có học, sớm tiếp thu các trào lưu yêu nước, sản sinh nhiều nhà yêu nước (Lê Văn Đáng, Lê Văn Sao, Nguyễn Thị Lựu,...). Nơi đây, cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc về cư ngụ và qua đời, ngôi mộ của Cụ cạnh miếu Trời Sanh (nay là chùa Hòa Long), ngày nay được xây dựng khang trang, trở thành Khu di tích với mái che, đài sen, đền thờ, nhà trưng bày cuộc đời và sự nghiệp của, mô hình nhà sàn Bác Hồ và một góc làng Hòa An xưa.
Trên địa bàn phường có đình Hòa An (năm 1961, chánh quyền Sài gòn xây một trại giam ở gần đình), có cầu gỗ kiểu "kỷ tam sơn" bắc qua sông Cao Lãnh (sau thay bằng cầu bê tông, gọi là cầu đúc Cao Lãnh). Hiện còn lưu giữ gần nguyên vẹn di tích dinh Cò Tây, dinh quận Cao Lãnh trên bờ sông Cao Lãnh, nơi nổ ra cuộc biểu tình của hơn 4 ngàn dân (ngày 3/5/1930), buộc nhà cầm quyền Pháp phải hoãn thuế thân 2 tháng cho toàn cõi Nam kỳ và cuộc biểu tình của nhân dân giành chánh quyền (ngày 25/8/1945). Khi tái chiếm Cao Lãnh, cơ quan hành chánh cấp quận của Pháp đặt ở đây và đến thời Mỹ, trở thành Tòa hành chánh T.Kiến Phong cho đến năm 1963. Cạnh dinh quận là nhà thầy thuốc Lư, bị đại đội 10 quân giáo phái Hòa Hảo chiếm làm trụ sở (từ 1947 đến 1954).
Thời Pháp, có con đường trải đá từ cầu đúc xuống cặp rạch Cái Tôm nối với bến bắc Cao Lãnh, về sau, Pháp làm con đường nhựa từ cầu Đúc đi thẳng ra bến bắc (nay là đường Phạm Hữu Lầu) thay cho đoạn đường vòng này.



