Phường Bình Minh (56)
Thương tích quá nặng, dũng sĩ Lê Hữu Trạc được đưa ra tuyến sau điều trị. 2 mắt bị hỏng, ông phải lắp mắt giả. Vĩnh viễn không thể trở lại chỉ huy chiến trường khi chỉ vừa 28 tuổi, nỗi buồn canh cánh trong lòng ông.
ĐIỂM TỰA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Thương tích quá nặng, dũng sĩ Lê Hữu Trạc được đưa ra tuyến sau điều trị.
2 mắt bị hỏng, ông phải lắp mắt giả. Vĩnh viễn không thể trở lại chỉ huy chiến
trường khi chỉ vừa 28 tuổi, nỗi buồn canh cánh trong lòng ông. Nhưng may mắn
trong những ngày ở Trại an dưỡng Ba Vì, ông gặp cô gái quê Hà Tây Kim Thị
Mão, vì cảm phục và yêu quý chàng trai Quảng Bình anh hùng, chất phác nên đã
nhận lời yêu và làm vợ người thương binh “tàn nhưng không phế”. Năm 1972, cô
gái Hà Tây dắt ông trở lại quê nhà Xuân Ninh và sống cuộc đời bình dị.
Phần lớn hồi ức của cựu binh Lê Hữu Trạc là về đồng đội. Đó là những câu
chuyện về Đảo trưởng Trần Văn Thà, thủ trưởng của hàng chục người lính được
phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND; là anh hùng Thái Văn A, Trần Văn
Mật, là Đỗ Như Đệ, người liên lạc đã hy sinh trong chuyến trinh sát cùng ông…
“Danh hiệu anh hùng của tôi được tô thắm bằng máu của đồng đội”, ông chia sẻ.
Tri ân và nhớ thương đồng đội, tự hào về quá khứ, tin tưởng ở tương lai, ông tỏa
ra thứ năng lượng ấm áp, thiện lương và chân thành. Nghe ông kể chuyện, nỗi
xúc động, tự hào về quá khứ của quê hương, của các thế hệ cha anh, cứ trào lên…
Cuộc đời bi tráng và giản dị của Anh hùng LLVTND Lê Hữu Trạc và
những đồng đội của ông, như câu thơ của nhà thơ Hồng Thanh Quang, chính là
điểm tựa cho thế hệ hậu sinh không bị lạc lối giữa những cám dỗ đời thường



