Phường Nguyễn Úy (1)
PHAN ĐÌNH GIÓT – TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ BÊN CỬA NGÕ ĐIỆN BIÊN
Trong dòng chảy thiên anh hùng ca của dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống Pháp trường kỳ đã tạc vào lịch sử những hình tượng lẫm liệt. Nếu như Tô Vĩnh Diện dùng thân chèn pháo, Bế Văn Đàn lấy vai làm giá súng, thì Phan Đình Giót đã đi vào huyền thoại với hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Anh không chỉ là một người lính, mà đã trở thành một biểu tượng bất khuất, một "khúc tráng ca" được viết bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại vùng đất Hà Tĩnh giàu truyền thống cách mạng, trong một gia đình nghèo khổ đến tận cùng. Từ năm 13 tuổi, anh đã phải đi ở đợ, nếm trải đủ đắng cay, tủi nhục của kiếp người nô lệ dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Chính cái nôi nghèo khó ấy đã hun đúc trong anh một ý chí sắt đá: chỉ có đi theo con đường cách mạng, giành lại độc lập cho Tổ quốc thì dân nghèo mới có thể đổi đời. Năm 1950, khi tiếng súng kháng chiến vang lên khắp nơi, anh đã hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo cả niềm tin của quê hương gửi gắm vào màu áo xanh chiến sĩ.
Sự nghiệp binh nghiệp của Phan Đình Giót là những chuỗi ngày rèn luyện gian khổ và chiến đấu ngoan cường. Anh tham gia nhiều chiến dịch quan trọng như Hòa Bình, Tây Bắc, Thượng Lào... Ở đâu anh cũng thể hiện tinh thần gương mẫu, hết lòng vì đồng đội. Nhưng trang sử vàng chói lọi nhất của cuộc đời anh chính là buổi chiều ngày 13/3/1954 – ngày mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Trận đánh diễn ra tại cứ điểm Him Lam – "cánh cửa thép" bảo vệ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Nhiệm vụ của đơn vị Phan Đình Giót là tiêu diệt hỏa lực địch để mở đường cho đại quân tiến bước. Chiến trường lúc bấy giờ là một vùng đỏ lửa, đạn pháo cày xới nát từng tấc đất. Khi đơn vị tiến đánh đến hàng rào cuối cùng, hỏa lực từ các lỗ châu mai của địch khạc đạn điên cuồng, khiến đội hình xung kích của ta bị chững lại, nhiều chiến sĩ đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng.
Dù đã bị thương nặng ở vai và đùi, máu chảy ròng ròng ướt đẫm tấm áo, nhưng Phan Đình Giót vẫn kiên cường bò lên. Trong khoảnh khắc quyết định, khi nhìn thấy hỏa điểm số 3 của địch đang bắn chặn ác liệt nhất, anh hiểu rằng nếu không bịt kín họng súng ấy, máu của đồng đội sẽ còn đổ thêm nữa. Với một sức mạnh phi thường được thôi thúc bởi tình đồng chí và lòng căm thù giặc, Phan Đình Giót đã rướn người, dồn hết tàn lực cuối cùng để nhào tới, áp lồng ngực vạm vỡ của mình vào lỗ châu mai.
Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Một khoảng lặng kinh hoàng và thiêng liêng bao trùm trong giây lát trước khi tiếng hô "Xung phong!" vang dội khắp núi rừng Điện Biên. Thân mình anh đã trở thành lá chắn, che chở cho đồng đội lao lên như vũ bão, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm của quân thù. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới 32, nhưng hơi thở cuối cùng của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn con người làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Hành động của Phan Đình Giót không phải là sự bộc phát nhất thời, mà là kết quả của một quá trình tôi luyện bản lĩnh và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Anh đã hiện thực hóa chân lý "Không có gì quý hơn độc lập tự do" bằng chính xương thịt của mình. Hình ảnh anh đứng hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca và nghệ thuật, là bài học giáo dục sâu sắc về lý tưởng sống cho mọi thế hệ người Việt Nam.
Ngày nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, giữa những tòa nhà cao tầng và nhịp sống hối hả, tên của anh được đặt cho những con đường, những ngôi trường trên khắp mọi miền đất nước. Phan Đình Giót không mất đi, anh hóa thân vào hồn sông núi, vào màu xanh của cỏ cây Điện Biên. Câu chuyện về người anh hùng lấp lỗ châu mai sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước, nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng giá trị của độc lập và không ngừng cống hiến để xây dựng quê hương giàu đẹp.
Phan Đình Giót – người con ưu tú của Hà Tĩnh, người chiến sĩ kiên trung của Điện Biên, anh chính là một tượng đài bất tử trong lòng dân tộc, một đóa hoa rực rỡ nhất trong vườn hoa anh hùng cách mạng Việt Nam.



