PHƯƠNG PHÁP ĐỊNH VỊ TẦN SỐ CỦA ANH HÙNG ĐẶNG ĐÌNH HỒ
Anh hùng Đặng Đình Hồ, một trong những người giao liên và quân báo lừng danh trên tuyến đường Trường Sơn, đã để lại cho hậu thế một phương pháp định vị đoàn xe địch vô cùng độc đáo mà hiện nay vẫn được các giáo trình quân sự nhắc đến như một bài học về tình báo nhân dân. Đó là phương pháp "bình gốm định vị". Anh Hồ nhận ra rằng âm thanh và rung động khi xe tải hạng nặng của địch di chuyển trên đường mòn sẽ lan truyền trong lòng đất dưới dạng sóng địa chấn.
Anh Hồ đã cho chiến sĩ trinh sát chôn những chiếc bình gốm rỗng xuống lòng đất ngay sát mép đường hành quân của địch. Miệng bình hướng xuống dưới, được bọc bằng một lớp màng da thú mỏng nhưng cực kỳ nhạy. Ở chính tâm màng da, anh treo một sợi tơ tằm nối với một hạt đậu nhỏ. Khi đoàn xe tải chở đầy vũ khí của địch chạy qua, sóng rung động từ bánh xe truyền tới, làm hạt đậu dao động và va đập vào thành bình gốm. Tùy theo tốc độ xe, sức nặng của tải trọng mà hạt đậu sẽ va đập vào thành bình tạo ra những âm thanh có âm sắc khác nhau. Anh Hồ đã luyện cho các trinh sát trẻ nghe âm thanh này qua một "ống nghe" là một đoạn tre rỗng cắm sâu vào lòng đất.
Chỉ cần nghe tiếng "cạch cạch" hay tiếng "ầm ầm" của hạt đậu, quân ta có thể xác định chính xác số lượng xe, tốc độ di chuyển và thậm chí cả hướng đi của đoàn xe mà không cần lộ diện. Phương pháp này hoàn toàn không phát ra bất kỳ tín hiệu điện tử nào, biến những trinh sát quân báo trở thành những "bóng ma" không thể bị phát hiện. Trong suốt nhiều năm, quân địch luôn thắc mắc tại sao quân ta luôn đón lõng được các đoàn xe dù chúng luôn thay đổi lộ trình. Chính những chiếc bình gốm thô sơ của anh Hồ đã tạo nên những chiến thắng oanh liệt trên đường mòn. Đây là bài học lớn về việc tận dụng đặc tính địa chất, địa hình để xây dựng thế trận chiến tranh nhân dân, nơi mà mỗi người dân, mỗi chiến sĩ đều là một trạm thu tin di động đầy thông minh và dũng cảm.


