PHƯỜNG TÂN AN (110)
"Số còn lại ở đơn vị tiếp tục chiến đấu. Nói chung, sau đó đều trưởng thành". Câu nói giản dị này của Thượng tá Ngô Trọng Văn chứa đựng một triết lý sâu sắc về sự rèn luyện của thanh niên trong nghịch cảnh. Bác Văn vào Nam cuối năm 1967, khi ấy bác là một thanh niên trẻ tuổi được trang bị đầy đủ niềm tin và lý tưởng.
Sự trưởng thành của bác được đo bằng 6 tháng đi bộ, bằng 10 năm bám trụ chiến trường và bằng 50 trận đánh đối mặt với kẻ thù. Từ một chiến sĩ bổ sung về Tiểu đoàn 16, bác đã phấn đấu trở thành Thượng tá, cán bộ tại Bộ Tư lệnh Quân khu Thủ đô. Đó không phải là con đường trải hoa hồng, mà là con đường đi qua những địa danh như Đức Huệ, Thủ Thừa, Bến Lức... trong khói lửa của Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Bác kể về việc sáp nhập đơn vị do cuộc chiến ác liệt như một lẽ tất yếu của lịch sử. Trong cái khó khăn ấy, lòng dân lại là điểm tựa vững chắc nhất. Với tôi, bài học lớn nhất từ bác không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là lòng biết ơn. Bác luôn nhắc về sự che chở của nhân dân Long An đối với những người lính miền Bắc.
Hôm nay, bác Mười Văn đang sống bình yên tại Vĩnh Phúc cùng con cháu. Nhưng những ký ức về thời Chính trị viên Đại đội 1, Đại đội 2 vẫn còn vẹn nguyên. Chúng ta – thế hệ thanh niên thời bình – cần tự soi lại mình. Nếu bác đã có thể đi bộ 6 tháng để bảo vệ Tổ quốc, thì chúng ta không có lý do gì để lùi bước trước những khó khăn nhỏ bé của cuộc sống thường nhật.



