PHƯỜNG TÂN AN (502)
Tháng 4 năm 1974, khi chỉ còn đúng một năm nữa là tới ngày vui đại thắng giải phóng hoàn toàn miền Nam, vùng đất đồn Gò Dung đã phải chứng kiến sự hy sinh anh dũng và bi tráng của đồng chí Phúc. Tiếng nổ lớn vang vọng lúc 23 giờ 30 phút dẫu là khúc dạo đầu đầy thương đau mất mát, nhưng lại là nền tảng góp phần tạo nên chiến thắng vẻ vang sau này của đất nước. Những mảnh xương thịt đẫm máu gói cẩn thận trong vạt áo người lính là những nốt nhạc trầm buồn xót xa nhưng lại đong đầy sự hào hùng trong bản tráng ca vĩ đại của lịch sử dân tộc. Là những đoàn viên luôn nhiệt huyết tham gia các phong trào văn hóa nghệ thuật và tuyên truyền, chúng tôi luôn ấp ủ mong muốn dùng lời ca tiếng hát, những vở diễn để tái hiện và kể lại chân thực câu chuyện này. Chúng tôi tin rằng, bằng cách đó, hình ảnh lẫm liệt của anh Phúc, sự kiên cường của anh Tư Chuyến, anh Năm Sửu sẽ mãi mãi sống cùng non sông đất nước. Những người anh hùng xả thân vì nghĩa lớn ấy không bao giờ chết, họ chỉ đang sống mãi và truyền sức mạnh theo một cách khác trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta.



