PHƯỜNG TÂN AN (588)
Đọc về trận đánh Thủ Thừa năm 1974, có một chi tiết khiến sống lưng tôi lạnh toát khi hình dung lại: cả tổ 5 người kiên cường phải bò vòng ra ngoài lẩn trốn khi địch càn quét lớn, và ranh giới bảo vệ duy nhất mỏng manh là một bờ cây cách địch chỉ đúng 30 mét. 30 mét ấy – chỉ chừng bằng chiều dài của một sân bóng rổ, nhưng lại là khoảng cách sinh tử phân định giữa sự sống và cái chết khi ngay trên đỉnh đầu là máy bay L-19 đang điên cuồng quần thảo dẫn đường cho bộ binh địch. Bài học lớn nhất mà tôi khắc cốt ghi tâm rút ra từ bác Văn chính là bản lĩnh phi thường của sự im lặng và khả năng siêu phàm trong việc kiểm soát nỗi sợ hãi tột cùng. Bởi lẽ, nếu một ai đó trong tổ yếu lòng mất bình tĩnh, chỉ cần gây ra một tiếng động nhỏ hay một sự di chuyển thiếu tính toán, hậu quả đổ máu sẽ khôn lường. Đối với tuổi trẻ bồng bột chúng tôi, khoảng cách "30 mét" ấy vĩ đại đại diện cho những thời khắc phải đối mặt với áp lực lớn nhất của cuộc đời. Sự điềm tĩnh tĩnh tâm và tài năng tận dụng tối đa những lợi thế ít ỏi xung quanh (như bờ cây xơ xác hay dòng nước đang dâng lên) chính là chiếc chìa khóa vàng để chúng ta lách qua những "cuộc càn quét" của số phận và bình yên trở về an toàn.



