PHƯỜNG TÂN AN (598)
Có một điểm trong mẩu tin mà bác Nghiệp kể khiến mình rất trăn trở, đó là việc bác luôn quay lại đơn vị sau mỗi lần bị thương. Ở nhà chị Ba, điều kiện chăm sóc tốt hơn, an toàn hơn, nhưng lòng bác luôn hướng về Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 Long An. Đó là lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng, với đồng đội và với Tổ quốc.
Bác không coi vết thương là cái cớ để nghỉ ngơi. Với bác, còn thở là còn chiến đấu. Lòng trung thành của bác Nghiệp là bài học về bản sắc của người đoàn viên. Chúng ta cần trung thành với con đường mình đã chọn, có trách nhiệm với nhiệm vụ được giao và không bao giờ phản bội lại sự tin tưởng của tập thể. Hãy sống kiên trung như người lính cối Đỗ Bá Nghiệp.



