PHƯỜNG TÂN AN (981)
Chào các bạn, trong buổi sinh hoạt dưới cờ hôm nay, mình muốn kể cho các bạn nghe về một con số: 27. Đó là số tuổi mà Mẹ Nguyễn Thị Bông trở thành góa phụ. Các bạn hãy tưởng tượng, ở cái tuổi trẻ trung ấy, mẹ đã phải gánh chịu nỗi đau mất đi người chồng thân yêu nhất là ông Lê Văn Khương.
Năm 1967, giữa cao điểm chiến tranh, ông Khương hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cài mìn tiêu diệt địch. Nỗi đau ấy ập đến khi gia đình đang trong cảnh nghèo khó tột cùng. Mẹ phải đi xin từng đồng để lo hậu sự cho chồng. Với 4.000 đồng gom góp được, mẹ dành 3.700 đồng mua hòm và 300 đồng mua vải làm khăn tang. Thậm chí, mẹ không có bàn thờ, phải mượn chiếc ghế cũ làm nơi thờ cúng, để rồi mối mọt gặm nhấm cả tấm khăn tang đẫm nước mắt.
Dù đau đớn, mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy một mình nuôi dạy 5 người con nhỏ trong cảnh thiếu thốn đủ bề. Mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa làm ruộng để duy trì sự sống cho các con. Nhưng vượt lên trên nỗi đau riêng, sự hy sinh của chồng lại càng thôi thúc mẹ kiên cường hơn trên con đường cách mạng. Mẹ hiểu rằng, chồng mình đã ngã xuống vì độc lập dân tộc, và mẹ phải tiếp nối lý tưởng đó. Câu chuyện của mẹ nhắc nhở chúng ta về giá trị của hạnh phúc hôm nay, vốn được xây dựng trên sự hy sinh của bao người phụ nữ kiên trinh như mẹ.



