Bài viết

PHÚT CUỐI CỦA NGƯỜI THANH NIÊN 24 TUỔI

Đồng Nai12/06/2026Nguyễn Hữu Sang (ấp 2 xã Thanh Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện: PHÚT CUỐI CỦA NGƯỜI THANH NIÊN 24 TUỔI

Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại Sài Gòn, hàng trăm người dân lặng lẽ đứng dọc con đường dẫn tới nơi xử bắn một người thanh niên trẻ tuổi.

Người thanh niên ấy tên là Nguyễn Văn Trỗi.

Năm ấy anh mới 24 tuổi.

Là một người thợ điện bình dị, Nguyễn Văn Trỗi sớm tham gia cách mạng trong những năm đất nước còn chia cắt. Khi đế quốc Mỹ ngày càng mở rộng chiến tranh xâm lược Việt Nam, anh nhận nhiệm vụ đặc biệt: tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong chuyến thăm miền Nam Việt Nam.

Kế hoạch không thành công. Nguyễn Văn Trỗi bị bắt.

Kẻ thù dùng nhiều cách để ép anh khai báo.

Chúng tra tấn.

Chúng dụ dỗ.

Chúng hứa hẹn sẽ tha chết.

Nhưng người thanh niên ấy vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Những ngày bị giam cầm, Nguyễn Văn Trỗi hiểu rằng mình khó có cơ hội trở về.

Thế nhưng anh không hề run sợ.

Điều khiến anh trăn trở nhất không phải số phận của bản thân mà là vận mệnh của đất nước.

Sáng hôm bị đưa ra pháp trường, địch muốn bịt mắt anh.

Anh kiên quyết từ chối.

Anh muốn nhìn Tổ quốc lần cuối bằng chính đôi mắt của mình.

Giữa vòng vây súng đạn, Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang hô vang:

"Đả đảo đế quốc Mỹ!"

"Hồ Chí Minh muôn năm!"

"Việt Nam muôn năm!"

Những tiếng hô ấy vang lên mạnh mẽ giữa pháp trường.

Không phải tiếng hô của một người sắp đối diện cái chết.

Mà là tiếng nói của lòng yêu nước.

Tiếng nói của niềm tin vào ngày chiến thắng.

Loạt đạn vang lên.

Người thanh niên 24 tuổi ngã xuống.

Nhưng tinh thần của anh đã vượt qua mọi hàng rào nhà tù, vượt qua cả cái chết để sống mãi trong lòng dân tộc.

Nhiều năm sau, câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi vẫn được kể lại cho các thế hệ thanh niên Việt Nam.

Không phải vì anh là một người hùng phi thường từ khi sinh ra.

Mà bởi anh là một người bình thường đã sống một cuộc đời phi thường.

Anh cũng có gia đình.

Cũng có những ước mơ giản dị.

Cũng mong muốn một cuộc sống bình yên.

Nhưng khi Tổ quốc cần, anh sẵn sàng đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc cá nhân.

Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với chiến tranh.

Nhưng câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là bài học về lý tưởng sống.

Về lòng yêu nước.

Về tinh thần dám cống hiến vì những điều lớn lao.

Tuổi trẻ của anh đã dừng lại ở tuổi 24.

Nhưng ngọn lửa mà anh thắp lên vẫn đang tiếp tục cháy trong trái tim của hàng triệu thanh niên Việt Nam.

Và đó chính là điều làm nên sự bất tử của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn