Bài viết

Phút giây bất tử của Nguyễn Văn Trỗi

Cao Bằng03/06/2026Nông Hữu Thiện (Trường PTDTBT tiểu học Khánh Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÚT GIÂY BẤT TỬ CỦA NGUYỄN VĂN TRỖI

Em là Nguyễn Hữu Thiện, học sinh lớp 4 Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân.

Mỗi lần được nghe ông bà, thầy cô kể về những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc, em đều cảm thấy vô cùng xúc động. Trong số những tấm gương anh hùng ấy, người để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi – người thanh niên đã hiên ngang đối mặt với cái chết để bảo vệ lý tưởng cách mạng.

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại tỉnh Quảng Nam trong một gia đình lao động nghèo. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến cảnh đất nước bị chia cắt, nhân dân phải chịu nhiều đau thương do chiến tranh gây ra. Chính những điều ấy đã hun đúc trong anh lòng yêu nước và ý chí đấu tranh vì độc lập dân tộc.

Khi trưởng thành, anh vào Sài Gòn sinh sống và làm nghề thợ điện. Tuy công việc vất vả nhưng anh luôn quan tâm đến tình hình đất nước. Chứng kiến cảnh quân xâm lược gây ra nhiều đau thương cho đồng bào, anh quyết định tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn.

Là một chiến sĩ trẻ tuổi, Nguyễn Văn Trỗi luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm nhất. Anh hiểu rằng con đường mình lựa chọn có thể phải đánh đổi bằng cả tính mạng nhưng chưa bao giờ lùi bước.

Năm 1964, anh được giao thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt nhằm ngăn chặn hoạt động của các thế lực xâm lược. Trong quá trình làm nhiệm vụ, anh không may bị địch phát hiện và bắt giữ.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày đầy gian khổ. Kẻ thù dùng đủ mọi cách để tra khảo, ép anh khai báo tổ chức và đồng đội. Chúng hứa hẹn sẽ tha mạng nếu anh hợp tác, Nhưng trước những đòn roi tàn bạo và sự dụ dỗ của kẻ thù, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Anh không khai báo, Anh không phản bội đồng đội, Anh không khuất phục. Biết không thể lung lay ý chí của người thanh niên ấy, kẻ thù quyết định kết án tử hình.

Tin Nguyễn Văn Trỗi bị kết án khiến nhiều người vô cùng thương xót.

Khi ấy anh mới chỉ hai mươi bốn tuổi. Hai mươi bốn tuổi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời với biết bao ước mơ và dự định phía trước. Anh vừa mới lập gia đình chưa lâu. Cuộc sống hạnh phúc còn chưa kịp bắt đầu thì chiến tranh đã buộc anh phải lựa chọn giữa hạnh phúc riêng và trách nhiệm với Tổ quốc. Anh đã chọn Tổ quốc.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường. Sáng hôm ấy, nhiều người dân đã có mặt từ rất sớm. Ai cũng nghẹn ngào khi nhìn thấy người thanh niên trẻ tuổi bước ra giữa vòng vây của lính gác. Nhưng điều khiến mọi người xúc động nhất là thái độ bình thản của anh. Nguyễn Văn Trỗi không hề tỏ ra sợ hãi, Anh bước đi hiên ngang với ánh mắt đầy nghị lực, khi lính địch định bịt mắt, anh kiên quyết từ chối. Anh muốn được nhìn thấy bầu trời Tổ quốc lần cuối, Anh muốn được ngẩng cao đầu trước kẻ thù.

Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Nguyễn Văn Trỗi đã hô vang những lời đầy khí phách:

“Đả đảo đế quốc Mỹ!”

“Hồ Chí Minh muôn năm!”

“Việt Nam muôn năm!”

Tiếng hô của anh vang lên mạnh mẽ giữa pháp trường. Đó không chỉ là tiếng nói của một con người mà còn là tiếng nói của lòng yêu nước, của khát vọng độc lập tự do của cả dân tộc Việt Nam.

Ngay sau đó, loạt đạn của kẻ thù vang lên, người thanh niên anh hùng đã ngã xuống, nhưng anh không hề chết trong lòng nhân dân. Tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng lan tỏa khắp cả nước và trở thành biểu tượng sáng ngời của tuổi trẻ Việt Nam. Nhiều trường học, con đường và công trình được mang tên anh. Biết bao thế hệ học sinh đã lớn lên từ câu chuyện về lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của người thanh niên ấy.

Khi nghe kể về Nguyễn Văn Trỗi, em cảm thấy vô cùng xúc động. Em nghĩ đến những người trẻ hôm nay đang được học tập trong hòa bình, được sống bên gia đình và theo đuổi những ước mơ của mình. Tất cả những điều ấy đều được đánh đổi bằng máu và sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.

Là học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân, em hiểu rằng mình cần phải học tập chăm chỉ hơn, sống có trách nhiệm hơn và luôn ghi nhớ công lao của những người anh hùng đã ngã xuống vì Tổ quốc. Ngọn lửa yêu nước mà anh Nguyễn Văn Trỗi để lại vẫn đang cháy sáng trong trái tim của thế hệ trẻ hôm nay.

Em tin rằng dù thời gian có trôi qua bao lâu, câu chuyện về người thanh niên anh hùng ấy vẫn sẽ tiếp tục truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ học sinh Việt Nam trên con đường học tập, rèn luyện và cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn