PHÚT GIÂY BẤT TỬ KHẮC GHI VÀO DÁNG HÌNH SÔNG NÚI.
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những cái chết đã hóa thành bất tử, trở thành nguồn cảm hứng và vũ khí tinh thần sắc bén vô giá cho hàng triệu người ra trận. Một trong những biểu tượng anh hùng rực rỡ nhất chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi (1940 – 1964).

PHÚT GIÂY BẤT TỬ KHẮC GHI VÀO DÁNG HÌNH SÔNG NÚI.
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những cái chết đã hóa thành bất tử, trở thành nguồn cảm hứng và vũ khí tinh thần sắc bén vô giá cho hàng triệu người ra trận. Một trong những biểu tượng anh hùng rực rỡ nhất chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi (1940 – 1964). Anh sinh ra tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng (nay là xã Điện Thắng Trung), huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng. Năm 1956, anh một mình vào Sài Gòn sinh sống, làm thợ điện tại Nhà máy đèn Chợ Quán và sớm giác ngộ, trở thành chiến sĩ biệt động thuộc Đại đội Quyết tử 65, cánh Tây Nam Sài Gòn. Cuộc đời tuổi trẻ của anh là một câu chuyện thời hoa lửa ngời sáng lý tưởng, nơi cái chết bị đẩy lùi trước khí phách của một người cộng sản chân chính.
Giữa năm 1963, anh Nguyễn Văn Trỗi chính thức bước vào hàng ngũ chiến sĩ biệt động thành Sài Gòn. Tháng 5 năm 1964, ngay sau đám cưới hạnh phúc với người vợ Phan Thị Quyên, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu. Kế hoạch không may bị bại lộ, anh bị địch bắt giam vào đêm ngày 9 tháng 5 năm 1964. Trong lao tù, kẻ thù đã dùng mọi ngón đòn tra tấn tàn bạo, kết hợp dụ dỗ bằng tiền tài, danh vọng nhưng anh Trỗi vẫn kiên quyết không khai báo, nhận hết trách nhiệm về mình để bảo vệ tổ chức và đồng đội.
Bất lực trước ý chí sắt đá đó, chính quyền Mỹ - Ngụy đã kết án tử hình anh. Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại sân pháp trường Khám Chí Hòa, anh Nguyễn Văn Trỗi đã biến nơi hành hình thành đài vinh quang của người chiến sĩ cách mạng. Trong 9 phút ngắn ngủi đối mặt với họng súng quân thù, anh hiên ngang giật phắt mảnh băng đen bịt mắt và dõng dạc tuyên bố: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!". Trước khi loạt đạn tàn bạo vang lên, anh đã thét lớn ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Khí phách kiên cường vô song của anh không chỉ khiến những kẻ cầm súng phải run sợ, mà còn làm lay động hàng triệu trái tim yêu chuộng hòa bình trên khắp thế giới.
Anh Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống ở tuổi 24, nhưng lời thét hiên ngang và tinh thần "Hãy nhớ lấy lời tôi" vẫn mãi vang vọng qua nhiều thế hệ đoàn viên, thanh niên. Ngày hôm nay, đứng trước những cơ hội và thách thức của kỷ nguyên vươn mình của dân tộc, thế hệ trẻ – những công dân số – luôn khắc sâu sự hy sinh vĩ đại của thế hệ cha anh. Tuổi trẻ hôm nay xin hứa sẽ tiếp bước ngọn lửa thời hoa lửa, không ngừng phấn đấu học tập, tiên phong trong sáng tạo khoa học công nghệ, cống hiến hết mình để bảo vệ chủ quyền và xây dựng đất nước ngày càng phồn vinh, hạnh phúc.


