Cựu chiến binh

Phút ngơi nghỉ trên tuyến đường 20 Quyết Thắng – Ngô Văn Kết

Thanh Hóa16/09/2026Nguyễn Tất Nhân (Xã Đồng Tiến)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Họ và tên: Ngô Văn Kết

  • Năm sinh: 1950

  • Năm nhập ngũ: Tháng 4 năm 1968

  • Đơn vị: Sư đoàn 377 (F377)

  • Năm xuất ngũ: Tháng 12 năm 1972 (Cấp bậc: Binh nhất)

  • Tôi là Ngô Văn Kết, sinh năm 1950 tại xã Đồng Tiến. Tháng 4 năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, tôi lên đường nhập ngũ và được biên chế vào Sư đoàn 377. Đơn vị tôi có nhiệm vụ chốt giữ và bảo vệ tuyến Đường 20 Quyết Thắng – con đường huyết mạch xẻ dọc Trường Sơn để tiếp tế cho chiến trường miền Nam.

    Bối cảnh chiến trường lúc ấy chỉ có thể mô tả bằng hai từ: "tọa độ lửa". Đường 20 gánh chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày từ các phi đội F-4, B-52 của không quân Mỹ. Đỉnh đồi trọc lóc, đá núi bị cày xới thành vôi bột, khói bom khét lẹt quanh năm phủ kín các trọng điểm như ngầm Ta Lê, đèo Pulanhic. Là chiến sĩ cao xạ bảo vệ đường, chúng tôi sống và chiến đấu ngay tại các mâm pháo lộ thiên. Tiếng còi báo động vang lên liên tục, mưa đạn pháo nổ xé rách không trung, bùn đất bắn rát mặt mũi. Có những ngày, anh em phải ăn lương khô ngay tại mâm pháo, tay cầm thìa, tay siết chặt tay quay hướng đạn.

    Kỷ niệm sâu sắc nhất đời tôi là một đêm mưa rừng năm 1971. Trận địa vừa trải qua đợt rải thảm bom của địch, mấy cây súng bị đất lấp chôn vùi. Tôi cùng đồng đội lao ra trong đêm tối mù mịt, dùng tay trần bới đất để giải phóng nòng pháo, chuẩn bị cho đợt đánh trả rạng sáng hôm sau. Tay ai cũng rớm máu, lưng mỏi gối chùng nhưng không một tiếng than van. Tâm tư người lính 20 tuổi khi đó rất đơn giản: còn sống là còn bám pháo, còn đường là xe còn qua. Đến tháng 12 năm 1972, tôi hoàn thành nhiệm vụ và phục viên trở về quê hương. Sẹo chiến trường và tiếng ầm ầm của bom đạn Trường Sơn vẫn theo tôi suốt mấy mươi năm qua như một minh chứng cho tuổi trẻ rực lửa.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Phút ngơi nghỉ trên tuyến đường 20 Quyết Thắng – Ngô Văn Kết | Câu chuyện thời hoa lửa