PODCAST - "Người lính cảm tử – Hồi ức một thời hoa lửa"
Khi nhắc đến ngày Giải phóng miền Nam, không thể không kể đến những người lính đã kiên cường, cảm tử vượt muôn trùng gian khó để tiến về Sài Gòn. Do đó, trong số phát sóng hôm nay, "Người lính cảm tử – Hồi ức một thời hoa lửa", chúng tôi xin mời quý vị cùng lắng nghe câu chuyện về một người lính đặc biệt – Đại úy Nguyễn Đức Trọng, sinh năm 1956, quê ở xã Long Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.
Câu chuyện hôm nay được kể lại từ bài viết “Chuyện về người chiến sĩ nhiều lần cảm tử, góp công giải phóng miền Nam”, đăng trên Báo Công an Nhân dân Online, ngày 4 tháng 4 năm 2025, do nhà báo Nguyễn Đức Mừng thực hiện.
Ngay từ năm 18 tuổi, ông Trọng đã tình nguyện lên đường theo lệnh tổng động viên. Gác lại việc học, ông mang theo trong tim hình ảnh về người Bộ đội Cụ Hồ – hình ảnh đã nuôi dưỡng lý tưởng chiến đấu trong ông từ thuở nhỏ. Ông kể: “Từ bé, hình ảnh đẹp về người Bộ đội Cụ Hồ luôn hiện hữu trong tâm trí khiến tôi nhiều đêm thao thức không thể chợp mắt. Tôi chỉ mong mau trưởng thành để được ra trận, góp mình đánh đuổi quân xâm lược”.
Những ngày đầu gian khổ, ở chiến dịch Thượng Đức ác liệt ở Quảng Nam – Đà Nẵng năm 1974, người lính ấy đã kiên cường chiến đấu trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề, thường xuyên ngủ hầm, ăn uống với lương khô, rau rừng. Không những thế, ông còn nhiều lần đối mặt với gian khổ, khó khăn, thậm chí là chứng kiến sự hy sinh anh dũng của đồng đội ngay bên cạnh mình. Thế nhưng, tinh thần chiến đấu chưa bao giờ bị khuất phục. Mỗi trận đánh là một lần sinh tử, là những bước chân dấn sâu hơn vào lịch sử.
Tiếp đó, khi cùng đồng đội đánh trận ở Phan Thiết, ông được phân công nhiệm vụ dò mìn dưới chân cầu khoảng 10m và đoạn đường phía trước để bộ binh, xe tăng đi qua. Một công việc đầy rủi ro, khi cái chết chỉ cách vài bước chân. Ông cũng suýt hy sinh nếu không được đồng đội yểm trợ phía sau.
Và rồi – thời khắc thiêng liêng nhất đã đến… Nhớ lại ngày 30/4/1975, Đại úy Nguyễn Đức Trọng xúc động: “Khi đó, đồng đội của tôi cắm cờ trên Dinh Độc Lập. Trong ánh mắt của các chiến sĩ tràn ngập niềm vui sướng, hạnh phúc về ngày giải phóng đất nước. Tôi ra phía trước cửa của Dinh Độc Lập thì người dân đến đông đúc để chúc mừng Quân Giải phóng. Người thì ôm, người tặng hoa và mang theo đồ ăn, thức uống để tặng cho bộ đội. Một số người dân thì hát bài Quốc ca để chúc mừng ngày chiến thắng, khiến ai nấy đều vui mừng, xúc động…”
Nghe lại câu chuyện của Đại úy Nguyễn Đức Trọng – người lính cảm tử đã từng đối diện với ranh giới sinh tử để giành lấy hòa bình cho Tổ quốc – chúng ta không khỏi nghẹn ngào và xúc động.
Chúng ta – thế hệ hôm nay – được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường, được tự do mơ ước và vươn lên… Tất cả đều có phần máu xương của những người đã dũng cảm “đi không tiếc đời mình”.
Và chính từ những câu chuyện như thế, mỗi chúng ta càng thêm tự hào về hai tiếng Việt Nam – đất nước của những con người gan dạ, bất khuất và giàu lòng yêu nước.
Xin hãy giữ mãi trong tim những hồi ức ấy… để từ đó, sống xứng đáng hơn, cống hiến nhiều hơn – như một cách để tiếp nối và tri ân thế hệ cha anh.



