Quả Bom Người Trên Chiến Trường An Khê
Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ Ngô Mây — người đã ôm bom cảm tử lao thẳng vào xe xích phản kích của quân Pháp, dùng thân mình làm sấm sét phá tan đội hình giặc để bảo vệ đồng đội.
Mùa đông năm 1951, chiến trường An Khê (Gia Lai) chìm trong những trận mưa rừng xối xả và khói lửa đạn bom. Thực dân Pháp điên cuồng mở các cuộc càn quét lớn nhằm đánh bật lực lượng kháng chiến của ta ra khỏi vùng chiến lược Tây Nguyên. Lúc bấy giờ, Đại đội quyết tử của bờ cõi Liên khu 5 có một người chiến sĩ trẻ quê gốc Bình Định mang tên Ngô Mây.
Anh gia nhập đội quân quyết tử với một tấm lòng trong sáng và một ý chí kiên định: "Chừng nào chưa đuổi hết giặc, chừng đó chưa về nhà". Trước ngày ra trận, anh cùng đồng đội đã làm lễ truy điệu sống cho chính mình — một nghi thức thiêng liêng của những người lính thời hoa lửa, sẵn sàng đem xương máu đổi lấy độc lập cho tự do.
Vào sáng ngày 13 tháng 12 năm 1951, quân Pháp huy động một lực lượng bộ binh lớn, có xe xích và pháo binh yểm trợ, ồ ạt tiến công vào trận địa của ta tại Rộc Dứa. Nhờ có phương tiện cơ giới mạnh, địch hung hãn càn lướt, khạc đạn liên hồi hòng đè bẹp các phòng tuyến du kích non trẻ.
Trận địa rung chuyển. Tiếng xích xe tăng địch nghiến trên nền đất đá nghe rợn người. Nhận thấy nếu để chiếc xe xích đi đầu vượt qua rào chắn, toàn bộ đại đội của ta sẽ bị bao vây và tiêu diệt, Ngô Mây lặng lẽ nhìn sang đồng đội, rồi nhìn xuống quả bom ba càng (loại bom cảm tử dùng để đánh xe tăng) đang cầm chặt trong tay. Anh hiểu, giờ khắc quyết định đã đến.
Không một chút đắn đo, Ngô Mây ôm chặt quả bom trước ngực, lợi dụng khói đạn mịt mùng và các bụi cây rậm rạp, anh khéo léo trườn lên phía trước. Khi chiếc xe xích của giặc chỉ còn cách vài mét, bọn lính Pháp trên xe bỗng phát hiện ra bóng dáng một người chiến sĩ Việt Minh. Chúng hoảng loạn nổ súng vệt dài. Đạn găm quanh anh, đất đá văng tung tóe.
Nhưng tất cả đã quá muộn đối với chúng. Ngô Mây dồn hết sức bình sinh, bật dậy như một mũi tên lao thẳng vào gầm chiếc xe xích đầu sỏ. Anh hét lớn một tiếng vang động cả trận địa, rồi kích nổ quả bom.
“Ầầm…!!!”
Một vầng lửa đỏ rực kèm theo tiếng nổ kinh hoàng xé toạc bầu trời An Khê. Chiếc xe xích của địch bị thổi bay, xích sắt đứt tung, bốc cháy ngùn ngụt. Toán lính Pháp đi bộ theo sau hoảng loạn, dẫm đạp lên nhau tháo chạy vì khiếp sợ trước tinh thần cảm tử của người chiến sĩ trẻ. Chớp thời cơ, đại đội của ta đồng loạt xông lên, bẻ gãy hoàn toàn cuộc càn quét của địch.
Ngô Mây đã hóa thân vào lòng đất mẹ Tây Nguyên ở tuổi 22 phơi phới. Anh không để lại một bức di ảnh nào, nhưng hình ảnh người chiến sĩ ôm bom lao vào xe giặc đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, một ngọn lửa rực cháy sưởi ấm và thúc giục ý chí chiến đấu của biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam suốt những năm tháng hoa lửa của dân tộc.



