Quả Cam Nát Và Chí Lớn Mười Sáu Tuổi
Mùa đông năm 1282, tại hội nghị Bình Than, Hoài Văn hầu Trần Quốc Toản khi ấy mới mười sáu tuổi đã không được vào dự bàn việc quân do tuổi còn quá trẻ. Đứng trên bờ nhìn các vị vương hầu bàn kế sách chống quân Nguyên Mông, trong lòng người thiếu niên dâng lên nỗi nhục uất nghẹn và chí căm thù giặc sâu sắc. Thấy lòng yêu nước của người em họ, vua Trần Nhân Tông đã ban cho chàng một quả cam quý để vỗ về và khuyên lui về nghỉ ngơi. Nhận ơn vua nhưng lòng đầy tủi hổ vì bị xem như đứa trẻ, Quốc Toản vừa nghĩ đến cảnh giang sơn sắp bị giày xéo, vừa căm phẫn đến độ hai hàm răng nghiến chặt. Toàn bộ sức mạnh và ý chí của chàng vô tình dồn hết vào bàn tay đang siết chặt, khiến quả cam sành căng mọng nát vụn từ lúc nào không hay. Nhìn quả cam nát, nỗi uất ức trong chàng biến thành quyết tâm sắt đá; chàng quyết định quay về tự lập thế trận riêng để đền nợ nước. Quốc Toản đã tập hợp hơn nghìn gia nô, tự sắm vũ khí, đóng chiến thuyền và thêu lên lá cờ đại sáu chữ vàng "Phá cường địch, báo hoàng ân" (Phá giặc mạnh, đền ơn vua). Từ điển tích bóp nát quả cam ấy, người anh hùng thiếu niên đã bước vào cuộc chiến, lập nên những chiến công hiển hách trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc. Tinh thần quả cảm ấy đã đưa Trần Quốc Toản trở thành tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, sống mãi trong lòng các thế hệ người Việt.



