Bài viết

Quả Cam Rừng Và Tình Cha Con Nơi Chiến Khu

Kỷ niệm trên đường di chuyển qua những dãy núi trập trùng ở Việt Bắc, ghi lại sự quan tâm tỉ mỉ, đầy tình thương yêu như một người cha dành cho người chiến sĩ cảnh vệ trẻ giữa thời hoa lửa.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến dịch Biên giới thu - đông năm 1950, Bác Hồ cùng đoàn công tác phải di chuyển liên tục qua nhiều địa hình hiểm trở, đường rừng trơn trượt và dốc đứng. Để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Bác, các chiến sĩ cảnh vệ như đồng chí Kiều Phú Định phải mang vác nặng, vừa đi vừa tập trung quan sát bốn phía để cảnh giới.

Một buổi chiều, sau khi vượt qua một ngọn đèo cao rút cạn sức lực của cả đoàn, mọi người dừng chân nghỉ bên bờ một suối nhỏ. Đồng chí Định vì quá mệt, chân lại bị phồng rộp do đôi dép cao su cọ xát nhiều giờ liền, nên ngồi bệt xuống gốc cây, đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng gồng mình giữ khẩu súng trên tay.

Bác Hồ bước lại gần, không ngồi ở vị trí cao mà ngồi ngay xuống hòn đá phẳng bên cạnh đồng chí Định. Bác quan sát thấy đôi chân sưng đỏ của người chiến sĩ trẻ, Bác nhẹ nhàng lấy trong chiếc túi vải nhỏ đeo bên mình ra một quả cam rừng chín vàng – quà của đồng bào địa phương biếu Bác lúc sáng.

Bác Hồ tự tay dùng chiếc dao nhỏ gọt vỏ quả cam, chia làm đôi rồi đưa một nửa cho đồng chí Định:

"Chú Định, cầm lấy nửa quả cam này ăn cho đỡ khô cổ. Đi đường dài mệt lắm, ăn vào cho có sức!"

Đồng chí Kiều Phú Định bất ngờ và luống cuống, hai tay xua vội:

"Báo cáo Bác, cháu không sao đâu ạ! Cam này đồng bào biếu Bác để Bác bồi dưỡng sức khỏe, cháu còn trẻ khỏe lắm, Bác cứ ăn hết đi ạ!"

Bác Hồ nhìn đồng chí Định bằng ánh mắt hiền từ, vừa cười vừa nhẹ nhàng dặn dò:

"Chú gác cho Bác đi, chú mang vác nặng hơn Bác. Bác cháu ta cùng đi đường dài, có ngọt cùng hưởng, có khó cùng chịu chứ sao lại phân biệt? Chú không ăn là Bác cũng không ăn đâu đấy!"

Không thể cưỡng lại lời dặn ấm áp của Bác, đồng chí Định đỡ lấy nửa quả cam. Múi cam rừng chua thanh, mọng nước như xua tan đi tất cả mệt mỏi, đau đớn ở bàn chân. Đang lúc đồng chí Định ăn, Bác Hồ còn cúi xuống, tự tay nhặt một chiếc lá rừng sạch, lấy nước suối rửa nhẹ chố gót chân phồng rộp cho ông rồi dặn thêm:

"Chân chú bị phồng rồi, tối nay về lán phải ngâm nước muối ấm ngay. Làm bảo vệ, đôi chân là quan trọng nhất, chân có khỏe thì mới dẻo dai bảo vệ Bác, bảo vệ căn cứ được!"

Nhìn Bác Hồ – vị Chủ tịch nước giữa rừng sâu – đang tỉ mẩn chăm sóc cho gót chân của mình như một người cha chăm lo cho con trai, nước mắt đồng chí Kiều Phú Định cứ thế lăn dài trên gò má.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn