Cựu chiến binh

Quá khứ huy hoàng của một người thầy giáo dũng cảm

Hưng Yên08/12/2025Nguyễn Xuân Bảo Châu (Lớp 8B - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc chiến tranh trường kỳ của dân tộc. Cứ đâu nhất thiết anh hùng phải là người cầm súng ra mặt trận đương đầu với giặc để bảo vệ tổ quốc. Mà họ là những con người hi sinh xương máu lý tưởng và tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của mình và ông em là một người như vậy. Trong những năm tháng mà người ta gọi là thanh xuân tươi đẹp, ông không trực tiếp cầm vũ khí ra mặt trận nhưng ông vẫn là một phần của cuộc chiến ấy.

Ông em khi ấy là một cậu học sinh bách khoa cơ khí mang trong trái tim sự nhiệt huyết lý tưởng là tình yêu quê hương để quyết tâm rời bỏ quê nhà, nơi chôn rau cắt rốn để du học sang Liên xô, ông học cách cứu nước, học lý tưởng cộng sản của Lênin để mở ra con đường cứu nước, Tú Tú quê hương đất nước mình khỏi sự cháy xéo của hàng tấn bom đạn. Em nghe ông kể, mỗi lần nghe tiếng đồng bào bị bắn phá là ông lại và xót xa. Hay quá ngày bên ánh sáng của trí thức cũng người anh em đồng chí Liên xô đã không ngại khó khăn cố gắng truyền thụ mọi kiến thức cho ông và những thanh niên cùng một lý tưởng quyết tâm với một lời thề. Khi trở về chính bàn tay này xây dựng xây lại tổ quốc chính bàn tay này sẽ khiến đất nước đi lên. Suốt 5 năm nơi đất khách quê người hôm nay khi trở về quê hương ông em đã hóa thân thành một thầy giáo giảng dạy cho bao thanh niên như ông tỏa đi khắp mọi miền Thiên tổ quốc để kiến thiết được xây dựng là nước nhà số báo lắm còn mình trong bom đạn. Sau này khi đã về hưu nhiều lần em vẫn thấy ông ngồi thẩn thơ bên cửa sổ, trên bàn tay đốt chai sạn trong bao năm tháng của chiến tranh Đảng nắm chặt quyển sách dạy tiếng Nga mắt nhìn xa thăm thẳm nhớ lại những tháng ngày lại cống hiến cả con tim cho tổ quốc. Giờ đây mong em người mà em yêu quý nhất đã rời xa cõi trần Hùng để xem những cuốn sách nhất kỷ niệm tươi đẹp những tấm huy chương và bằng khen mình chứng cho một thời khó lường còn đối với bản thân em dù chỉ là đời con cháu không được tận mắt chứng kiến sự khốc liệt của cuộc chiến tranh nhưng chỉ cần qua những câu chuyện mà ông kể bao cuốn sách bao huy chương cũng đã khiến cho em cảm thấy khâm phục, tự hào vậy,em tự nhủ rằng yêu nước không chỉ là cầm súng mà còn là học tập không ngừng cống hiến bằng trí tuệ và con tim. Mỗi câu chuyện của ông như những ngọn lửa thầm lặng soi sáng cho em, qua ông em biết chiến tranh khốc liệt nó đã tàn nhẫn cướp đi bao thanh xuân tươi đẹp của bao thế hệ lớp lớp thanh niên xung phong đã nằm lại trên mảnh đất quê Hương.

Em sẽ học tập chăm chỉ gìn giữ ngọn lửa của ông cha kiên cường bật khuất những bông hoa nở rộ trong biển lửa của chiến tranh không làm uổng công sức và niềm hi vọng của ông và bao chiến sĩ đã ngã xuống

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn