QUA LỜI ÔNG KỂ – MỘT THỜI LỬA ĐẠN KHÔNG THỂ QUÊN
Câu chuyện tái hiện những năm tháng chiến tranh ác liệt qua lời kể của người ông – một cựu chiến binh Trường Sơn, giúp người cháu hôm nay hiểu sâu sắc về sự hi sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.
Mỗi lần ông kể chuyện chiến tranh, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một miền ký ức không thể nào quên. Qua lời kể ấy, em hình dung ra một thời lửa đạn khốc liệt, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ông em – Nguyễn Đức Tấng, sinh năm 1954, quê ở thôn Thọ, xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên – là một trong những người lính đã đi qua cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi Tổ quốc cần, ông rời xa gia đình, gác lại những ước mơ riêng để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh.
Những năm tháng chiến tranh mà ông trải qua là chuỗi ngày gian khổ đến khó tưởng tượng. Bom đạn trút xuống núi rừng Trường Sơn ngày đêm không ngớt. Đường sá bị cày xới, rừng núi rung chuyển, cái đói và cái rét luôn bủa vây. Thế nhưng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, người lính vẫn không hề nao núng. Ông kể rằng, chỉ cần nghĩ đến hai chữ “độc lập”, mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Có những chuyến đi mà sự sống mong manh như sợi chỉ. Bom nổ ngay trước mặt, đất đá văng khắp nơi, nhưng đoàn xe vẫn phải tiếp tục lăn bánh. Bởi phía trước là chiến trường, là đồng đội đang chờ đợi. Qua từng câu chuyện, em cảm nhận được tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường của người lính năm xưa.
Ngày đất nước hòa bình, ông trở về với đời thường. Những ký ức chiến tranh vẫn còn đó, nhưng ông luôn kể bằng giọng bình thản, như thể những hi sinh ấy là điều rất đỗi tự nhiên. Qua lời ông kể, em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt.



