Quả lựu đạn quyết định
Đêm ấy, tình hình trở nên căng thẳng. Cu Nâu cùng đồng đội đang chờ lệnh thì một tình huống bất ngờ xảy ra. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một quả lựu đạn trở thành thứ khiến mọi người phải đặc biệt chú ý. Cu Nâu nhìn người đồng đội bên cạnh. Không ai nói gì. Mọi người đều hiểu rằng trong những giây phút như thế, một quyết định vội vàng có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Cu Nâu nhớ lời tiểu đội trưởng Hòa: — Bình tĩnh. Chưa có lệnh thì không tự ý hành động. Anh hít một hơi thật sâu.
Đêm ấy, tình hình trở nên căng thẳng.
Cu Nâu cùng đồng đội đang chờ lệnh thì một tình huống bất ngờ xảy ra. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một quả lựu đạn trở thành thứ khiến mọi người phải đặc biệt chú ý.
Cu Nâu nhìn người đồng đội bên cạnh.
Không ai nói gì.
Mọi người đều hiểu rằng trong những giây phút như thế, một quyết định vội vàng có thể gây hậu quả nghiêm trọng.
Cu Nâu nhớ lời tiểu đội trưởng Hòa:
— Bình tĩnh. Chưa có lệnh thì không tự ý hành động.
Anh hít một hơi thật sâu.
Trong đầu Cu Nâu hiện lên hình ảnh cha ở Quỳnh Đôi, mái nhà tranh và lời hẹn ngày trở về.
Anh tự nhủ:
“Mình phải bình tĩnh. Mình không chỉ lo cho mình, mà còn có đồng đội bên cạnh.”
Cán bộ phụ trách lập tức đưa ra chỉ thị. Mọi người thực hiện theo sự chỉ huy thống nhất và giữ khoảng cách an toàn.
Cu Nâu không hành động theo cảm tính.
Anh làm đúng phần việc của mình và phối hợp với đồng đội.
Một lúc sau, tình huống được giải quyết.
Không khí căng thẳng dần lắng xuống.
Người đồng đội bên cạnh thở phào:
— Lúc ấy tôi hoảng quá.
Cu Nâu đáp:
— Tôi cũng sợ. Nhưng lúc nguy hiểm càng phải bình tĩnh.
Tiểu đội trưởng Hòa bước đến, nhìn mọi người rồi nói:
— Hôm nay các cậu đã hiểu thêm một điều. Có những quyết định chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng muốn quyết định đúng thì phải biết giữ cái đầu tỉnh táo.
Cu Nâu im lặng.
Anh hiểu rằng cái gọi là “quả lựu đạn quyết định” không nằm ở bản thân một vật nguy hiểm, mà nằm ở khoảnh khắc người lính phải lựa chọn giữa sự nóng vội và sự bình tĩnh, giữa hành động cá nhân và trách nhiệm với tập thể.
Đêm ấy, Cu Nâu mở cuốn sổ nhỏ và viết:
“Trong lúc nguy hiểm, bình tĩnh là điều đầu tiên phải giữ.”
Anh gấp sổ lại.
Ngoài kia, đồng đội vẫn đang ở bên nhau.
Và Cu Nâu hiểu thêm một bài học sâu sắc của đời quân ngũ:
Một người lính có bản lĩnh không phải là người luôn hành động thật nhanh, mà là người biết suy nghĩ, chấp hành mệnh lệnh và đặt sự an toàn của đồng đội lên trên sự nóng vội của bản thân.



