Anh hùng Lực lượng vũ trang

Qua những cánh rừng Việt Bắc

Mùa mưa năm ấy, con đường qua Việt Bắc phủ một màu xanh thẫm. Đơn vị hành quân từ sáng sớm. Những người lính trẻ nối nhau đi dưới những tán cây rừng. Ba lô trên vai, súng được giữ cẩn thận, đôi dép cao su lấm đầy bùn đất. Bế Văn Đàn đi giữa đội hình.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Qua những cánh rừng Việt Bắc

Mùa mưa năm ấy, con đường qua Việt Bắc phủ một màu xanh thẫm.

Đơn vị hành quân từ sáng sớm.

Những người lính trẻ nối nhau đi dưới những tán cây rừng. Ba lô trên vai, súng được giữ cẩn thận, đôi dép cao su lấm đầy bùn đất.

Bế Văn Đàn đi giữa đội hình.

Anh đã quen hơn với những con đường rừng, nhưng mỗi lần đi qua một vùng mới, anh vẫn thấy thiên nhiên Việt Bắc rộng lớn và kỳ vĩ.


Con đường dưới tán rừng

Có những đoạn đường gần như không nhìn thấy mặt trời.

Cây rừng cao, tán lá đan vào nhau.

Ánh sáng chỉ lọt xuống thành từng vệt nhỏ.

Tiếng chim vọng từ xa.

Tiếng suối chảy đâu đó phía dưới thung lũng.

Một chiến sĩ đi bên cạnh hỏi:

– Đàn, cậu có nhớ quê không?

Đàn mỉm cười:

– Có.

– Ở đây có giống Cao Bằng không?

Anh nhìn những dãy núi trước mặt:

– Có những chỗ rất giống.

Rồi anh nói thêm:

– Đi giữa rừng mới thấy quê mình đẹp.


Những con dốc

Buổi trưa, đường bắt đầu dốc.

Ba lô nặng hơn.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Một chiến sĩ trẻ bước chậm lại.

Đàn quay sang:

– Mệt à?

– Hơi mệt.

– Cứ đi chậm thôi.

Hai người cùng giảm nhịp.

Phía trước, cả đội hình cũng chậm lại.

Không ai bỏ người phía sau.


Bữa cơm giữa rừng

Đến một con suối, đơn vị dừng nghỉ.

Mọi người tranh thủ nấu cơm.

Bếp lửa nhỏ được che kín dưới những tán cây.

Một nồi cơm đơn sơ.

Một ít rau rừng.

Vài miếng thức ăn khô.

Nhưng sau một buổi hành quân, ai cũng thấy ngon.

Một chiến sĩ vừa ăn vừa nói:

– Nếu sau này về quê, tôi sẽ nhớ những bữa cơm như thế này.

Đàn cười:

– Về quê rồi thì phải ăn cơm mẹ nấu.

– Đương nhiên!

Cả nhóm bật cười.


Chiều trên núi

Buổi chiều, đoàn quân tiếp tục đi.

Mưa rừng bất chợt đổ xuống.

Mọi người nhanh chóng che ba lô.

Con đường đất trở nên trơn trượt.

Một chiến sĩ trượt chân.

Đồng đội phía sau lập tức giữ lấy anh.

– Cẩn thận!

Anh đứng dậy, phủ bùn trên quần áo rồi cười:

– Tôi không sao.

Tiểu đội trưởng nhắc:

– Đi sát nhau. Đường trơn, đừng vội.

Đội hình lại tiếp tục.


Đêm giữa Việt Bắc

Tối đến, đơn vị dừng chân trong một khu rừng.

Những người lính mắc võng, người nhóm bếp, người kiểm tra quân trang.

Một chiến sĩ ngồi bên bếp lửa hỏi:

– Mai còn đi xa không anh?

Tiểu đội trưởng đáp:

– Còn.

Cả nhóm cười.

Một người nói:

– Thế thì ngủ sớm.

Đêm rừng dần yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng suối và tiếng côn trùng.


Bế Văn Đàn nằm trên võng, nhìn qua những tán cây.

Anh nghĩ về quê nhà.

Những ngọn núi Việt Bắc khiến anh nhớ đến Cao Bằng.

Nhưng giờ đây, anh đã có thêm một quê hương rộng lớn hơn trong tâm trí.

Đó là nơi có những người đồng đội cùng chia sẻ bữa cơm, cùng đi qua những con dốc và cùng giúp nhau trên đường hành quân.


Những cánh rừng Việt Bắc năm ấy không chỉ là nơi che chở cho các đơn vị kháng chiến.

Đó còn là nơi những người lính trẻ trưởng thành.

Họ học cách chịu đựng gian khó, biết sống kỷ luật, biết yêu thương đồng đội và hiểu hơn giá trị của quê hương.

Với một người con Cao Bằng như Bế Văn Đàn, những con đường xuyên rừng ấy có lẽ càng đặc biệt.

Mỗi bước chân đi qua núi rừng Việt Bắc là một bước chân đưa người lính trẻ tiến gần hơn với những nhiệm vụ lớn lao của cuộc kháng chiến.

Và giữa màu xanh bất tận của núi rừng, những người lính năm ấy đã để lại tuổi trẻ của mình trên từng con đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn